Lời thề giữa lửa đạn-NDC
Trong những năm khốc liệt của chiến tranh chống Mỹ cứu nước, ông Huỳnh Đức Nữa — lúc đó là một chiến sĩ đặc công — bị thương nặng trong một trận đánh, mất đi hai chân nhưng vẫn kiên cường vượt qua đau đớn của chiến trường. Khi nằm trên giường bệnh, giữa khói bom và nỗi sợ, ông đã gặp nữ y tá trẻ Cao Thị Hoa, người luôn lặng lẽ chăm sóc thương binh, băng bó từng vết thương và an ủi các đồng đội.
Trong những năm khốc liệt của chiến tranh chống Mỹ cứu nước, ông Huỳnh Đức Nữa — lúc đó là một chiến sĩ đặc công — bị thương nặng trong một trận đánh, mất đi hai chân nhưng vẫn kiên cường vượt qua đau đớn của chiến trường. Khi nằm trên giường bệnh, giữa khói bom và nỗi sợ, ông đã gặp nữ y tá trẻ Cao Thị Hoa, người luôn lặng lẽ chăm sóc thương binh, băng bó từng vết thương và an ủi các đồng đội.
Trong những ngày lửa đạn không ngừng rơi, giữa tiếng bom rung chuyển và nỗi lo mất mát, cả hai đã trao nhau một lời thề sắt son — rằng nếu còn sống, sẽ cùng nhau gìn giữ hòa bình và sống trọn đời vì những người đã ngã xuống. Lời thề ấy không chỉ là một lời hẹn ước giữa hai con người trẻ tuổi trong chiến tranh mà còn trở thành ngọn đuốc soi đường cho họ vượt qua nỗi đau thể xác và tinh thần.
Sau ngày chiến tranh kết thúc, ông và bà trở về với cuộc sống hòa bình; lời thề giữa lửa đạn ấy đã trở thành một câu chuyện tình yêu đẹp và thủy chung kéo dài gần nửa thế kỷ, chứng minh sức mạnh của hy vọng và tình người giữa khói lửa chiến tranh



