Lời thề sắt đá giữa bão đạn
Lời thề sắt đá giữa bão đạn
Năm 1972, ông Nữa từ Khu 5 ra miền Bắc để chữa bệnh sốt rét. Chính tại nơi này, định mệnh đã đưa ông gặp Cao Thị Hoa - một cô y tá trẻ thuộc Huyện đội Duy Xuyên, tỉnh Quảng Nam. Cùng là đồng chí, cũng là đồng hương, họ nhanh chóng tìm thấy sự đồng điệu trong tâm hồn. Giữa những giờ phút nghỉ ngơi ngắn ngủi, họ trò chuyện, tâm sự về quê hương... Chàng lính đặc công đã tâm tình với cô y tá rằng: "Nếu có điều kiện hãy cho anh về thăm mảnh đất Duy Xuyên quê em" và liền nhận được cái gật đầu đồng ý. Kể từ đó, tình yêu nảy nở một cách tự nhiên, như một bông hoa dại mạnh mẽ, vươn lên từ mưa đạn của chiến tranh.
Đầu năm 1974, trước khi trở lại chiến trường để tham gia các trận đánh ác liệt tại Thượng Đức, Nông Sơn (tỉnh Quảng Nam cũ), chàng lính đặc công đã tìm đến nhà cô y tá để chào tạm biệt. Khoảnh khắc chia ly ấy, giữa họ đã có một lời hứa, một lời thề. Ông Nữa nhớ lại: "Anh nói với em, chỉ trừ khi kẻ thù cướp đi tính mạng thì chúng mình mới xa nhau. Nếu một trong hai người không may hy sinh, khi đất nước im tiếng súng người còn sống hãy đến phần mộ thắp nén nhang, như một sự chia tay mối lương duyên này. Còn nếu cả hai còn sống, dù kẻ nam người bắc cũng nhất định phải tìm nhau. Nhớ em nhé".
Lời hứa ấy, đơn giản nhưng nặng trĩu, trở thành sợi dây vô hình gắn kết hai con người trong suốt những tháng năm chia xa.



