Anh hùng Lực lượng vũ trang

LỜI THỀ TRÊN ĐỈNH CAO – “NHẰM THẲNG QUÂN THÙ MÀ BẮN!”

Trong những trang sử vàng chói lọi của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, có những câu nói đã trở thành bất tử, trở thành tiếng kèn xung trận thôi thúc hàng triệu trái tim yêu nước. Giữa khói lửa ngùn ngụt của bầu trời Quảng Bình những năm 1964, lời hô dõng dạc: “Nhằm thẳng quân thù mà bắn!” của người con ưu tú Nguyễn Viết Xuân đã tạc vào không gian một biểu tượng về ý chí quật cường, không bao giờ khuất phục trước sức mạnh bạo tàn của kẻ thù.

Thái Nguyên07/05/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những trang sử vàng chói lọi của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, có những câu nói đã trở thành bất tử, trở thành tiếng kèn xung trận thôi thúc hàng triệu trái tim yêu nước. Giữa khói lửa ngùn ngụt của bầu trời Quảng Bình những năm 1964, lời hô dõng dạc: “Nhằm thẳng quân thù mà bắn!” của người con ưu tú Nguyễn Viết Xuân đã tạc vào không gian một biểu tượng về ý chí quật cường, không bao giờ khuất phục trước sức mạnh bạo tàn của kẻ thù.

Nguyễn Viết Xuân sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo tại Vĩnh Phúc. Tuổi thơ của anh là chuỗi ngày vất vả, chứng kiến cảnh nước mất nhà tan, gia đình bị áp bức. Chính những đắng cay ấy đã tôi luyện nên một tinh thần thép. Năm 18 tuổi, anh lên đường nhập ngũ, mang theo khát vọng cháy bỏng là giải phóng quê hương. Anh trở thành chiến sĩ pháo cao xạ, canh giữ bầu trời – nơi vốn được coi là “túi bom” của miền Bắc trong những ngày đầu Mỹ leo thang đánh phá.

Trận chiến lịch sử diễn ra vào ngày 18/11/1964 tại vùng trời Cha Lo, Quảng Bình. Hôm ấy, bầu trời vốn xanh ngắt bỗng chốc bị xé toạc bởi tiếng gầm rú của hàng chục máy bay phản lực Mỹ. Chúng trút bom xuống như mưa, hòng hủy diệt trận địa cao xạ của ta. Giữa tiếng nổ chát chúa, giữa những làn khói đặc quánh, đơn vị của Nguyễn Viết Xuân vẫn kiên cường bám trụ. Với cương vị là Chính trị viên đại đội, anh không chỉ chỉ huy mà còn là điểm tựa tinh thần cho các đồng đội.

Trong lúc trận đánh đang ở giai đoạn ác liệt nhất, một mảnh bom đã găm trúng đùi phải của Nguyễn Viết Xuân, làm nát cả xương. Cơn đau ập đến xé tâm can, máu chảy ướt đẫm bộ quân phục xanh. Thế nhưng, lo sợ vết thương của mình làm dao động tinh thần anh em, anh đã yêu cầu đồng đội dùng dao cắt rời chân mình ra để anh có thể tiếp tục chỉ huy. Hành động ấy, một sự hy sinh vượt lên trên mọi giới hạn chịu đựng của con người, đã khiến cả trận địa lặng đi trong một giây, để rồi sau đó bùng nổ thành một luồng sức mạnh khủng khiếp.

Chính trong giây phút cận kề cái chết ấy, khi đôi mắt đã bắt đầu mờ đi vì mất máu, Nguyễn Viết Xuân đã dùng chút sức tàn cuối cùng đứng thẳng lên (với sự hỗ trợ của đồng đội) và hô lớn: “Nhằm thẳng quân thù mà bắn!”. Câu lệnh ấy không chỉ là khẩu lệnh quân sự, nó là lời thề độc lập, là ý chí của cả một dân tộc đang quật khởi. Tiếng súng pháo cao xạ từ các mâm pháo nổ giòn giã hơn bao giờ hết, quật ngã những “con ma”, “thần sấm” của không lực Hoa Kỳ ngay trên bầu trời miền Trung nắng gió.

Nguyễn Viết Xuân đã ngã xuống khi tuổi đời mới chỉ 31, cái tuổi đẹp nhất của sự cống hiến. Anh ra đi, nhưng câu nói ấy đã trở thành kim chỉ nam cho các thế hệ chiến sĩ phòng không – không quân sau này. Di sản anh để lại không chỉ là một danh hiệu Anh hùng, mà là một ngọn lửa rực cháy về lòng dũng cảm.

Ngày nay, khi đứng giữa vùng trời Quảng Bình yên ả, nhìn những cánh đồng xanh ngắt, ta vẫn như nghe đâu đây tiếng hô vang vọng của người anh hùng năm ấy. Câu chuyện về Nguyễn Viết Xuân sẽ mãi là một "đóa hoa lửa" rực rỡ nhất, nhắc nhở chúng ta về giá trị của mỗi tấc đất, mỗi khoảng trời hòa bình được đổi bằng máu và sự hy sinh phi thường của cha ông.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn