LỜI THỀ TUỔI 17 VÀ KÝ ỨC KHÔNG PHAI NƠI BIÊN GIỚI TÂY NAM
Tác giả: Nguyễn Thị Minh Trang

Trong ký ức sâu đậm của người em trai Nguyễn Minh Xi, liệt sĩ Nguyễn Minh Quang hiện lên là một người anh vô cùng dũng cảm, hiền lành, hiếu thảo và hết lòng yêu thương gia đình. Gia đình ông Xi có năm anh em, nhưng chỉ có người cha từng trải qua kháng chiến và anh Minh Quang là hai người duy nhất trong nhà đi theo tiếng gọi của Tổ quốc.
Mùa hè tuổi 17, khi đang là một học sinh, Nguyễn Minh Quang đã đưa ra một quyết định làm thay đổi cả cuộc đời: tạm dừng việc học ở trường, "xếp bút nghiên lên đường ra trận" để xin gia nhập vào lực lượng Thanh niên xung phong Thành phố Hồ Chí Minh. Nhìn đứa con trai còn quá non nớt, người cha vốn là một cựu chiến binh mang trên mình đầy thương tích chiến tranh không khỏi xót xa. Ông chỉ mong mỏi con trai đợi đến khi đủ 18 tuổi mới tham gia cách mạng để có thêm chút trưởng thành. Nhưng lòng yêu nước và ý chí kiên định của chàng trai trẻ đã vượt lên trên tất cả. Minh Quang nhất quyết thuyết phục gia đình ký tên đồng ý cho anh nhập ngũ, thậm chí anh còn quả quyết sẽ tự vẫn nếu cha mẹ không chấp thuận. Trước tinh thần quả cảm và quyết tâm sắt đá ấy, người cha đành gạt nước mắt, đặt bút ký tên cho đứa con thân yêu lên đường.
Năm 1977, Nguyễn Minh Quang chính thức bước chân vào cuộc Chiến tranh biên giới Tây Nam đầy gian khổ. Sau gần hai năm cống hiến nơi chiến trường ác liệt, anh vinh dự được đơn vị cho về phép để tham dự Đại hội tại Thành phố Hồ Chí Minh, đồng thời có cơ hội quý giá ghé thăm gia đình. Đó là những ngày tháng sum họp ngắn ngủi nhưng đong đầy tình cảm, nơi hai anh em thân thiết Minh Quang và Minh Xi được chia sẻ cùng nhau những buồn vui sau bao ngày xa cách.
Nhưng cuộc gặp gỡ ấy cũng chính là lần cuối cùng gia đình được nhìn thấy anh lành lặn. Chỉ một tháng sau khi kết thúc đợt nghỉ phép và trở lại chiến trường, anh đã anh dũng ngã xuống trên đất bạn Campuchia. Lá thư báo tử từ đồng đội gửi về như một tia sét đánh ngang tai, khiến cả gia đình đổ sụp vì nỗi đau đớn và thương nhớ quá lớn. Người cha kiên cường ngày nào, dù đã trải qua bao vết thương của chiến tranh, vẫn không thể nguôi ngoai nỗi xót xa mất con; ông nhớ thương anh Minh Quang khôn nguôi cho đến tận ngày nhắm mắt xuôi tay.
Sau những tháng ngày đỏ mắt ngóng trông và nỗ lực tìm kiếm thông tin, gia đình cuối cùng cũng biết được nơi anh đang yên nghỉ: Nghĩa trang Xa Mát, tỉnh Tây Ninh. Dù thời gian đã trôi qua gần nửa thế kỷ, những gì liệt sĩ Nguyễn Minh Quang đã cống hiến cho Tổ quốc vẫn luôn là niềm tự hào to lớn, khắc sâu trong tâm khảm của người thân. Với ông Nguyễn Minh Xi, ước nguyện lớn nhất lúc này là sớm ổn định cuộc sống và các thủ tục giấy tờ nhà ở để có thể thờ cúng người anh hùng của gia đình một cách chu đáo nhất. Câu chuyện của người thanh niên xung phong tuổi 17 năm ấy sẽ mãi là một nốt nhạc bi tráng, sống mãi trong ký ức của thế hệ sau.


