Lời tri ân dành cho đồng đội
Lời tri ân dành cho đồng đội
Một mạch cảm xúc xuyên suốt tập bút ký là nỗi day dứt về những đồng đội đã nằm lại nơi biên giới. Nhà văn Đoàn Tuấn viết như một cách thắp nén nhang tưởng niệm vô hình, giữ ký ức cho những gương mặt tuổi mười tám đôi mươi chưa kịp trở về. Ông từng nhiều lần trở lại nghĩa trang, đứng trước bia mộ đồng đội để gọi tên họ, để kể cho thế hệ sau về những con người ấy. Trong tác phẩm, ký ức về họ hiện lên không bi lụy mà lắng đọng, khiến bạn đọc cảm nhận sâu sắc sự hy sinh thầm lặng.
Điều làm nên sức nặng của tác phẩm chính là sự chân thực. Người viết đã trải qua, đã chứng kiến, đã cầm súng và nhìn thấy đồng đội ngã xuống ngay bên cạnh. Vì thế, mỗi chi tiết, mỗi ký ức trong sách đều mang sức thuyết phục, vừa gần gũi, vừa ám ảnh.



