Bài viết

lòng biết ơn sâu sắc và rút ra bài học về lý tưởng sống cho thế hệ trẻ hôm nay.

Thái Nguyên14/04/2026Giáp Trường Giang (Khoa Cơ Khí - Trường Đại học Kĩ Thuật Công Nghiệp)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

KÝ ỨC TRƯỜNG SƠN – NGỌN LỬA THANH XUÂN BẤT DIỆT

Trong những ngày tháng Ba lịch sử, khi cả nước đang hướng về những kỷ niệm hào hùng của dân tộc, tôi có dịp được ngồi lại bên bác Nguyễn Văn An – một người con ưu tú của quê hương, người đã dành trọn những năm tháng đẹp nhất của tuổi trẻ để đi theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc. Cuộc trò chuyện không chỉ là lời kể về quá khứ, mà còn là một thước phim quay chậm về một thời “Hoa lửa” không thể nào quên. Khúc dạo đầu của tuổi trẻ yêu nước Năm 1968, khi vừa tròn 18 tuổi, gác lại bút nghiên và những hoài bão cá nhân, bác A tình nguyện lên đường nhập ngũ. Bác kể: “Lúc đó, trong đầu chỉ có một suy nghĩ duy nhất: Nước nhà còn chiến tranh, mình là thanh niên thì phải ra trận”. Cái khí thế “Xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước” không chỉ là câu hát, mà là nhịp đập con tim của cả một thế hệ.

Những năm tháng “Máu và Hoa” trên đại ngàn Đơn vị của bác được điều động vào tuyến lửa Trường Sơn – nơi mà quân thù trút xuống hàng vạn tấn bom đạn mỗi ngày nhằm cắt đứt mạch máu giao thông giữa hậu phương và tiền tuyến. Trong trí nhớ của bác, Trường Sơn không chỉ có vẻ đẹp hùng vĩ của núi rừng mà còn có cái khắc nghiệt của những cơn sốt rét rừng, của những bữa cơm vắt trộn bùn đất và những đêm không ngủ canh đường cho xe qua.

Bác bồi hồi nhớ lại trận bom năm 1972 tại ngã ba Đồng Lộc. Khi đó, đơn vị của bác đang làm nhiệm vụ san lấp hố bom để đoàn xe vận tải chở nhu yếu phẩm vào Nam. Tiếng máy bay gầm rú, mặt đất rung chuyển, khói bụi mịt mù. “Giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết, chúng tôi không ai biết sợ là gì. Chỉ sợ đường chưa thông, xe chưa qua được thì đồng bào miền Nam còn khổ” – bác chia sẻ với đôi mắt rưng rưng.

Giá trị của hòa bình và lý tưởng sống hôm nay.

Chiến tranh đã lùi xa, những vết thương trên da thịt có thể đã lành, nhưng ký ức về những đồng đội đã ngã xuống vẫn luôn vẹn nguyên trong tâm trí người cựu chiến binh già. Đối với bác, món quà lớn nhất sau chiến tranh không phải là huân chương hay bằng khen, mà là nhìn thấy màu xanh của sự sống phủ lên những hố bom năm xưa, là thấy con cháu được học hành dưới mái trường hòa bình. Lắng nghe câu chuyện của bác, tôi – một sinh viên đang ngồi trên ghế nhà trường – bỗng cảm thấy những khó khăn thường nhật của mình trở nên thật nhỏ bé. “Câu chuyện thời hoa lửa” của bác A đã thắp lên trong tôi một ngọn lửa về trách nhiệm. Chúng ta không cần phải cầm súng ra trận như cha ông, nhưng chúng ta cần “chiến đấu” với sự lười biếng, với lối sống ích kỷ để xây dựng đất nước giàu mạnh.

Khép lại trang ghi chép về bác Nguyễn Văn A, tôi càng hiểu thêm rằng: Lịch sử không phải là những con số khô khan trong sách giáo khoa, mà là những cuộc đời, những hy sinh thầm lặng của các thế hệ đi trước. Thế hệ sinh viên lớp 60KRB chúng tôi tự hứa sẽ tiếp bước ngọn lửa ấy, sống cống hiến và xứng đáng với sự hy sinh của cha anh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn