Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Lớp học dưới lòng đất

Trong những năm chiến tranh ác liệt, để bảo vệ học sinh khỏi bom đạn, cô giáo và người dân đã đào hầm sâu dưới lòng đất làm lớp học. Dù thiếu thốn đủ bề, tiếng học bài vẫn vang lên mỗi ngày. Lớp học đặc biệt ấy đã nuôi dưỡng tri thức, niềm tin và ước mơ cho nhiều thế hệ học sinh giữa thời chiến.

Hà Tĩnh19/04/2026Nguyễn Hải Nam (Xã kỳ Thượng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm tháng chiến tranh khốc liệt, vùng đất Quảng Trị thường xuyên hứng chịu bom đạn.

Ngày ấy, bà Trần Thị Lan là một cô giáo trẻ mới ngoài hai mươi tuổi. Dù chiến tranh diễn ra ác liệt, bà vẫn quyết tâm bám trường, bám lớp để dạy học cho các em nhỏ trong làng.

Nhưng bom đạn ngày càng dày đặc.

Trường học nhiều lần bị hư hỏng.

Có lần, chỉ sau một trận bom, mái lớp học bị thổi bay, bàn ghế vỡ vụn.

Đứng giữa đống đổ nát, nhìn những quyển vở cháy sém nằm rải rác, bà Lan đã rơi nước mắt.

Nhưng bà không bỏ cuộc.

Người dân trong làng bàn với nhau:

"Không thể để các cháu thất học được. Phải tìm cách cho các cháu tiếp tục học."

Thế là cả làng cùng nhau đào một căn hầm lớn dưới lòng đất.

Đất được xúc từng xẻng.

Tre được chặt về làm cột chống.

Sau nhiều ngày vất vả, một lớp học đặc biệt đã hình thành – một lớp học nằm sâu dưới lòng đất.

Lớp học ấy không có cửa sổ.

Không có bảng đen đúng nghĩa.

Chỉ có vài tấm gỗ ghép lại làm bảng.

Ánh sáng duy nhất là từ những ngọn đèn dầu nhỏ bé.

Mỗi buổi sáng, khi tiếng kẻng báo an toàn vang lên, các em học sinh lại lặng lẽ mang theo bảng con, sách vở xuống hầm.

Có em chân còn lấm bùn.

Có em áo vá nhiều chỗ.

Nhưng ánh mắt các em luôn sáng lên niềm háo hức.

Bà Lan kể rằng, có những ngày đang giảng bài thì tiếng máy bay vang lên trên bầu trời.

Tiếng bom rít qua không trung khiến cả căn hầm rung chuyển.

Đất cát rơi lả tả từ trần hầm xuống tóc và vai áo.

Nhiều em nhỏ sợ hãi, ôm chặt lấy nhau.

Những lúc ấy, bà Lan nhẹ nhàng nói:

"Các em đừng sợ, cô ở đây với các em."

Rồi bà tiếp tục giảng bài bằng giọng bình tĩnh.

Chính sự bình tĩnh ấy đã giúp các em lấy lại can đảm.

Có những buổi học, mưa lớn làm nước tràn vào hầm.

Các em phải ngồi học trong cảnh ẩm ướt.

Nhưng không ai bỏ học.

Một lần, trong giờ học, một em học sinh giơ tay hỏi:

"Cô ơi, sau này hết chiến tranh, tụi con có được học ở lớp học đẹp không?"

Bà Lan nhìn các em, mỉm cười và nói:

"Chắc chắn rồi. Khi đất nước hòa bình, các em sẽ có những lớp học thật đẹp, có cửa sổ rộng, có sân trường đầy hoa."

Câu nói ấy khiến nhiều em nhỏ mơ về một tương lai tươi sáng.

Nhiều năm sau, khi chiến tranh kết thúc, lớp học dưới lòng đất không còn nữa.

Thay vào đó là những ngôi trường mới được xây dựng khang trang.

Trong ngày khánh thành trường mới, nhiều học sinh cũ của bà Lan đã trở về.

Có người trở thành bác sĩ.

Có người trở thành kỹ sư.

Có người trở thành giáo viên như bà.

Họ đứng trước ngôi trường mới, xúc động nhớ lại lớp học nhỏ dưới lòng đất năm xưa.

Bà Lan khi ấy đã già.

Nhìn thấy những học trò trưởng thành, bà rưng rưng nước mắt.

Bà nói:

"Bom đạn có thể phá hủy trường lớp, nhưng không thể phá hủy khát vọng học tập."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn