Lớp học trên đỉnh đèo Lò Xo (1)
Bà Nguyễn Thị Hương, nguyên giáo viên Trường cấp 2 kháng chiến tại đèo Lò Xo, Quảng Nam (1969-1972). Trong 3 năm, bà dạy học cho con em đồng bào các dân tộc vùng cao, giữa mưa bom bão đạn của giặc Mỹ. Lớp học của bà là nơi ươm mầm cho những thế hệ học sinh vùng cao.
Năm 1969, cô giáo trẻ Nguyễn Thị Hương (quê Quảng Nam) thoát ly lên chiến khu, nhận công tác tại Trường cấp 2 kháng chiến trên đỉnh đèo Lò Xo - nơi tuyến đường Trường Sơn đi qua, thường xuyên bị máy bay Mỹ đánh phá.
"Lớp học của chúng tôi nằm trên đỉnh đèo, cheo leo giữa núi rừng. Học sinh là con em đồng bào các dân tộc Cơ Tu, Xơ Đăng, nhiều em không biết tiếng Kinh. Lớp học phải di chuyển liên tục để tránh bom" - bà Hương kể.
Điều bà nhớ nhất là tinh thần ham học của các em nhỏ vùng cao. "Dù trong hoàn cảnh nào, các em vẫn chăm chỉ học bài. Có em đi học, phải vượt qua những con đường đèo dốc, vực sâu. Có em bị thương vẫn đến lớp. Tôi thương các em lắm, phải dạy thật tốt để không phụ lòng các em" .
Năm 1972, trong một trận bom ác liệt, trường học của bà bị sập. Nhiều học sinh và đồng nghiệp đã hy sinh. "Tôi khóc rất nhiều. Nhưng rồi lại gắng gượng, cùng các em tiếp tục học dưới những tán cây. Vì biết rằng, chỉ có học mới giúp các em có tương lai" .
Sau chiến tranh, bà Hương tiếp tục công tác trong ngành giáo dục cho đến khi nghỉ hưu. "Những năm tháng dạy học trên đỉnh đèo Lò Xo là quãng thời gian khó khăn nhất nhưng cũng đẹp nhất cuộc đời tôi. Tôi tự hào vì đã góp phần đào tạo thế hệ trẻ cho quê hương" .


