Lửa cháy trên đại ngàn
Mùa khô năm ấy, gió từ dãy Trường Sơn thổi về hun hút, mang theo hơi nóng rát mặt. Cả vùng rừng phía tây đỏ quạch màu đất bazan nứt nẻ. Lá khô phủ dày dưới chân, chỉ cần một tàn lửa nhỏ cũng có thể bùng lên thành biển lửa. Nhưng ngọn lửa đang cháy trên đại ngàn ngày ấy không chỉ là lửa rừng, mà còn là lửa chiến tranh.
Đơn vị của Kiên hành quân vào Tây Nguyên giữa lúc mặt trận đang bước vào giai đoạn ác liệt. Những cánh rừng già, những con suối đá, những ngọn đồi trọc đều trở thành trận địa. Kiên mới hai mươi hai tuổi, quê ở Quảng Nam. Từ ngày rời làng, anh đi qua nhiều chiến trường, nhưng chưa nơi nào dữ dội như vùng đất đỏ này. Người dẫn đường là già làng A Blin, một người A Blin tóc bạc, lưng còng nhưng bước chân nhanh như gió. Ông thuộc từng gốc cây, từng lối mòn, từng mạch nước giấu trong đá. Ông nói với Kiên bằng giọng trầm ấm: – Rừng nuôi bộ đội. Rừng che người đánh giặc. Nhưng khi giặc đốt rừng, rừng cũng biết nổi giận. Kiên nghe mà chưa hiểu hết. Ba ngày sau, đơn vị đến một buôn làng nhỏ đã bị bom cày nát. Nhà sàn cháy đen, cột gỗ còn âm ỉ khói. Bãi rẫy phía sau chỉ còn tro xám. Một người mẹ ngồi trước nền nhà đổ nát, ôm đứa con nhỏ không nói một lời. Kiên siết chặt bàn tay. – Chúng đánh cả dân làng sao? A Blin gật đầu: – Chúng muốn đuổi dân khỏi rừng. Nhưng rừng này là máu thịt của người Tây Nguyên. Đêm ấy, đơn vị đóng quân bên bìa suối. Xa xa, chân trời đỏ rực. Một cánh rừng vừa bị bom cháy. Ngọn lửa lan nhanh theo gió, nuốt từng thân cây khô. Tiếng nổ lách tách xen lẫn tiếng gãy răng rắc của những thân gỗ lớn. Khói cuồn cuộn bốc cao, che kín cả vầng trăng. Một chiến sĩ trẻ thở dài: – Rừng cháy hết rồi còn đâu. A Blin lắc đầu: – Rừng cháy rồi sẽ mọc lại. Người mất mới đau. Sáng hôm sau, đơn vị nhận lệnh đánh chiếm một điểm cao nơi địch đặt trận địa pháo. Muốn tới đó phải vượt qua khu rừng còn đang âm ỉ cháy. Mặt đất nóng bỏng, tro bay mù mắt. Những gốc cây đen sì dựng lên như những cánh tay cháy dở. Kiên cùng đồng đội cúi thấp người lao qua từng quãng trống. Mồ hôi chảy thành dòng hòa với bụi than bám đầy mặt. Bất ngờ, pháo địch từ trên đồi nã xuống. Đất đá tung lên cùng tro nóng. Tiếng súng máy rít dài. – Xung phong! Đơn vị chia làm nhiều mũi đánh lên sườn dốc. Kiên bò qua một thân cây cháy đen, vừa nhô đầu lên thì thấy một ụ súng đang quét ngang đội hình. Anh và đồng đội ném liền hai quả lựu đạn. Tiếng nổ chát chúa vang lên, ụ súng im bặt. Trận đánh kéo dài đến xế chiều. Khi lá cờ giải phóng cắm trên điểm cao, mặt trời cũng đỏ rực phía chân trời như một đốm lửa khổng lồ. Kiên ngồi phịch xuống đất, thở dốc. Chung quanh, nhiều đồng đội bị thương, vài người mãi mãi nằm lại giữa mùi khói súng và mùi gỗ cháy. A Blin bước tới, đặt tay lên vai anh: – Thấy chưa, lửa không chỉ đốt rừng. Lửa còn đốt lên lòng người. Sau chiến thắng, dân làng trở về dựng lại nhà sàn. Những người phụ nữ gieo hạt trên rẫy mới. Trẻ con chạy chân trần cười vang bên suối. Trên nền tro cũ, những mầm xanh đầu tiên nhú lên sau cơn mưa đầu mùa. Kiên đứng nhìn, lòng bỗng nhẹ đi. Nhiều năm sau hòa bình, anh trở lại Tây Nguyên. Con đường đất đỏ xưa đã thành đường nhựa. Buôn làng đông vui, tiếng cồng chiêng vang vọng trong đêm hội. Cánh rừng từng cháy năm nào nay xanh ngút mắt. A Blin đã không còn nữa. Nhưng lời ông vẫn như vang bên gió núi. Kiên ngước nhìn đại ngàn bát ngát. Ông hiểu rằng ngọn lửa năm xưa không thể thiêu rụi sức sống của núi rừng, cũng không thể dập tắt ý chí con người. Lửa cháy trên đại ngàn rồi tắt. Nhưng ngọn lửa yêu nước, lòng kiên cường của những con người sống giữa đại ngàn ấy sẽ còn cháy mãi với thời gian.



