Lửa đỏ một thời trai trẻ
Những năm tháng ấy, tuổi trẻ của chúng tôi không được đo bằng ngày tháng bình yên, mà bằng những chặng đường hành quân, những đêm thức trắng và cả những lần đối mặt với ranh giới mong manh giữa sống và chết. Chúng tôi ra đi khi còn rất trẻ. Có người chưa kịp viết xong một bức thư. Có người chưa từng rời khỏi lũy tre làng. Và cũng có người chỉ kịp nhìn lại mái nhà một lần, rồi bước đi không ngoảnh lại. Nhưng tất cả đều mang trong tim một ngọn lửa. Ngọn lửa của lý tưởng.
Lửa đỏ một thời trai trẻ Những năm tháng ấy, tuổi trẻ của chúng tôi không được đo bằng ngày tháng bình yên, mà bằng những chặng đường hành quân, những đêm thức trắng và cả những lần đối mặt với ranh giới mong manh giữa sống và chết. Chúng tôi ra đi khi còn rất trẻ. Có người chưa kịp viết xong một bức thư. Có người chưa từng rời khỏi lũy tre làng. Và cũng có người chỉ kịp nhìn lại mái nhà một lần, rồi bước đi không ngoảnh lại. Nhưng tất cả đều mang trong tim một ngọn lửa. Ngọn lửa của lý tưởng.
Ngọn lửa của niềm tin.
Và cả ngọn lửa của một thời trai trẻ không chấp nhận lùi bước. Tôi nhớ đêm đầu tiên ở đơn vị. Giữa rừng sâu, chúng tôi quây quần bên bếp lửa. Ánh lửa hắt lên những khuôn mặt còn non nớt, làm hiện rõ sự bỡ ngỡ xen lẫn quyết tâm. Anh Quang—người lớn tuổi nhất trong tiểu đội—nhìn quanh, cười:
“Sau này, tụi mình già đi, chắc không quên được những đêm như thế này đâu.” Chúng tôi cười theo, không ai nghĩ xa đến vậy. Lúc đó, điều duy nhất chúng tôi biết là ngày mai vẫn còn phải đi, phải chiến đấu. Những ngày sau đó, lửa không chỉ còn là bếp lửa. Là ánh pháo sáng xé toạc bầu trời đêm.
Là những đám cháy bùng lên sau mỗi trận bom.
Là ánh mắt rực sáng của những người lính khi bước vào trận đánh. Có những lúc, ngọn lửa ấy như thiêu đốt tất cả—cả nỗi sợ, cả sự mệt mỏi. Nó khiến chúng tôi bước tiếp, dù chân đã rã rời, dù lòng có lúc chùng xuống. Một lần, trong trận đánh ác liệt, tôi và anh Quang bị kẹt lại phía sau. Khói lửa mịt mù, tiếng nổ dồn dập. Tôi hoảng loạn, không biết phải làm gì. Anh nắm chặt vai tôi, hét lên giữa tiếng bom:
“Đừng sợ! Lửa này… là của mình!” Tôi nhìn anh. Trong ánh lửa đỏ rực, gương mặt anh sáng lên một cách kỳ lạ—không phải vì ánh sáng bên ngoài, mà vì một điều gì đó từ bên trong. Khoảnh khắc ấy, tôi hiểu. Ngọn lửa không chỉ ở chiến trường. Nó ở trong mỗi con người. Nhiều năm trôi qua, chiến tranh đã lùi xa. Chúng tôi—những người còn lại—đã trở về. Mỗi người một cuộc sống, một con đường. Có người tóc đã bạc. Có người sức đã yếu. Nhưng mỗi lần gặp lại, nhắc đến những ngày xưa cũ, ánh mắt ai cũng như sáng lên. Như ngọn lửa năm nào vẫn còn đó. Tôi ngồi một mình bên hiên nhà, nhìn bếp lửa nhỏ cháy trong chiều muộn. Khói bay lên, mỏng và nhẹ. Không còn dữ dội như ngày xưa. Nhưng đủ để sưởi ấm. Tôi chợt nhận ra, “lửa đỏ một thời trai trẻ” không phải là thứ đã qua và mất đi. Nó chỉ đổi hình, đổi dạng. Từ những ngày tháng bão lửa, nó trở thành ký ức.
Từ những trận đánh, nó trở thành câu chuyện.
Và từ tuổi trẻ, nó trở thành một phần không thể tách rời của cuộc đời. Ngọn lửa ấy… vẫn cháy. Âm ỉ, lặng lẽ—nhưng không bao giờ tắt.



