Lửa Hồng Trên Đất Cảng
Lửa Hồng Trên Đất Cảng
Năm 1908, tại làng An Đồng, vùng ven biển Hải Phòng, cậu bé Nguyễn Đức Cảnh cất tiếng khóc chào đời giữa tiếng sóng và âm vang của những nhà máy sớm tối đỏ lửa. Lớn lên bên bến cảng nhộn nhịp, cậu sớm quen với hình ảnh những đoàn tàu, những ống khói đen kịt và những người công nhân quần quật từ tinh mơ đến đêm muộn. Nhưng sau sự ồn ào ấy là những phận người lam lũ, đói nghèo, bị đánh đập và chèn ép.
Nhiều buổi chiều tan ca, nhìn những gương mặt lấm lem than bụi, ánh mắt mệt mỏi của người thợ, trong lòng chàng trai trẻ bỗng dấy lên một câu hỏi day dứt: vì sao những người làm ra của cải lại không được sống xứng đáng? Từ đó, một ngọn lửa âm thầm được nhóm lên trong tim anh.
Mười chín tuổi, Nguyễn Đức Cảnh rời quê, đi Hà Nội rồi trở lại Hải Phòng – nơi phong trào công nhân đang âm ỉ cháy. Ban ngày, anh làm đủ nghề để tránh tai mắt mật thám; ban đêm, anh lặng lẽ đến những căn phòng nhỏ ven bến cảng, gặp gỡ công nhân. Dưới ánh đèn dầu leo lét, anh nói với họ về quyền được sống, được học, được làm việc trong công bằng. Anh không nói những điều xa vời, mà bắt đầu từ bát cơm thiếu thốn, đồng lương rẻ mạt, những ca làm kéo dài đến kiệt sức.
Từ những cuộc trò chuyện giản dị ấy, niềm tin dần được thắp lên. Người công nhân hiểu rằng họ không đơn độc. Họ có thể đoàn kết lại để bảo vệ quyền lợi của mình. Năm 1929, giữa lúc phong trào còn rời rạc, Nguyễn Đức Cảnh cùng các đồng chí thành lập Công hội Đỏ – tổ chức đầu tiên của giai cấp công nhân Việt Nam. Công hội không chỉ là nơi tập hợp lực lượng, mà còn là mái nhà tinh thần. Ở đó, người lao động học chữ, nghe nói về cách mạng, học cách đứng lên đòi quyền sống. Những tờ truyền đơn chuyền tay nhau trong xưởng máy, những bài ca cách mạng vang khẽ trong đêm tối, như mạch nước ngầm nuôi lớn ý chí đấu tranh.
Thực dân Pháp sớm nhận ra nguy cơ từ “ngọn lửa đỏ” ấy. Nguyễn Đức Cảnh bị theo dõi, bắt bớ, giam cầm. Nhưng dù trong hiểm nguy, anh vẫn kiên trì bám phong trào, đi khắp Hải Phòng – Hà Nội, kết nối những người thợ rời rạc thành một tổ chức có kỷ luật. Với anh, mỗi công nhân giác ngộ là một hạt lửa; nhiều hạt lửa sẽ thành đám cháy lớn, thiêu rụi xiềng xích áp bức.
Năm 1932, khi mới 24 tuổi, Nguyễn Đức Cảnh bị thực dân Pháp xử tử. Tuổi đời ngắn ngủi, nhưng lý tưởng anh theo đuổi thì không hề dừng lại. Công hội Đỏ và phong trào công nhân do anh gây dựng đã đặt nền móng cho sự phát triển của tổ chức cách mạng Việt Nam sau này.
Ngọn lửa anh thắp lên từ đất Cảng không tắt theo cái chết của anh. Nó lan ra khắp nhà máy, bến cảng, phố phường – thành ánh sáng soi đường cho lớp lớp công nhân đứng lên đấu tranh vì độc lập, tự do và quyền sống của mình.
Câu chuyện về Nguyễn Đức Cảnh là câu chuyện của một tuổi trẻ dám hiến dâng trọn vẹn cho lý tưởng. Từ những khu xưởng khói bụi Hải Phòng, “ngọn lửa đỏ” ấy đã cháy sáng trong lịch sử, trở thành biểu tượng của tinh thần tiên phong và bất khuất của giai cấp công nhân Việt Nam.



