Cựu Thanh niên xung phong

Lửa thiêng không tắt

Lửa thiêng không tắt

Hải Phòng28/02/2026đoàn phường Lê Đại Hành (đoàn phường Lê Đại Hành)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong ngôi nhà nhỏ nằm sâu trong ngõ vắng ở Hà Nội, ông nội của An có một thói quen kỳ lạ. Cứ đến ngày 27/7 hay dịp đại lễ của đất nước, ông lại mang bộ quân phục cũ ra tỉ mẩn là phẳng, rồi ngồi lặng yên bên chiếc đèn dầu hoa kỳ đã rỉ sét. An, một cậu sinh viên ngành công nghệ luôn sống với thế giới ảo, ban đầu chẳng thể hiểu nổi sự "hoài cổ" cực đoan ấy của ông.

1. Ngọn lửa từ ký ứcMột tối mưa phùn, khi ánh điện vụt tắt, ông nội thắp lên ngọn đèn dầu cũ. Ánh lửa vàng vọt bập bùng soi rõ những vết sẹo ngang dọc trên đôi bàn tay gầy guộc. Ông bắt đầu kể về đêm đông năm 1972 ở Thành cổ Quảng Trị.— "Hồi đó, giữa cơn mưa bom tọa độ, ngọn đèn này là thứ duy nhất giúp nội và đồng đội nhìn thấy mặt nhau dưới hầm ngầm. Nó không chỉ là ánh sáng, nó là hơi ấm, là niềm tin rằng ngày mai mình vẫn còn sống để thấy mặt trời."Ông kể về người tiểu đội trưởng đã lấy thân mình che hầm cho đồng đội, về những lá thư tay cháy xém góc vẫn được chuyền tay nhau đọc dưới ánh đèn này. An ngồi lặng đi. Những con chữ vô hồn trong sách giáo khoa bỗng chốc hóa thành những gương mặt sống động, những hơi thở nóng hổi của một thời hoa lửa.2. Thử thách của thế hệ mớiDông bão ập đến khi khu phố của An bị ảnh hưởng bởi trận lũ quét lịch sử. Điện cắt, nước sạch khan hiếm, sự hoảng loạn bao trùm. Minh và nhóm bạn trẻ vốn quen với tiện nghi bỗng thấy mình nhỏ bé trước thiên tai. Chính lúc ấy, An nhìn thấy ông nội – dù đã ngoài 80 – vẫn bình tĩnh thắp lên ngọn đèn dầu, sắp xếp túi cứu thương và hướng dẫn mọi người cách giữ ấm, chia nhau từng mẩu lương khô.Nhìn dáng vẻ quắc thước của ông giữa đêm tối, An chợt hiểu ra: "Lửa thiêng" không phải là thứ ánh sáng vật lý từ tim đèn, mà là bản lĩnh và sự hy sinh được tôi luyện qua gian khó. Cậu cùng các bạn trẻ trong khu phố bắt đầu kết nối lại, tổ chức đội cứu hộ, dùng sức trẻ của mình để hỗ trợ người già và trẻ nhỏ.3. Sự tiếp nối vĩnh cửuKhi cơn lũ đi qua, An viết một bài blog mang tên Lửa thiêng không tắt. Cậu nhận ra rằng, dù thời đại có thay đổi, dù công nghệ có tiến xa đến đâu, thì tinh thần "vì mọi người" của cha ông vẫn luôn là giá trị cốt lõi.Trong buổi lễ tri ân các anh hùng liệt sĩ tại Nghĩa trang Trường Sơn, An cầm trên tay ngọn nến nhỏ, thành kính thắp lên mộ người tiểu đội trưởng năm xưa của nội. Ngọn lửa từ nến hòa cùng hàng ngàn ngọn nến khác, tạo thành một biển sáng lung linh giữa đại ngàn.An khẽ nói với ông:
"Nội ơi, ngọn lửa của nội đã cháy sang con rồi. Nó sẽ không bao giờ tắt đâu nội ạ."Ông nội mỉm cười, đôi mắt già nua ánh lên niềm tự hào. Ông biết rằng, từ nay về sau, thế hệ của An sẽ là những người giữ lửa, để hào khí của một thời hoa lửa mãi mãi trường tồn cùng dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn