Lửa Thử Vàng Nơi Đất Cảng
Lửa Thử Vàng Nơi Đất Cảng
Tôi vẫn nhớ như in những năm tháng tuổi trẻ của mình ở Hải Phòng – thành phố cảng sôi động nhưng ngột ngạt dưới ách kiểm soát của kẻ thù. Tôi sinh ra ở Quảng Trị, mảnh đất gió Lào cát trắng nhưng giàu truyền thống yêu nước. Chính nơi ấy đã sớm gieo vào tôi khát vọng được sống và chiến đấu cho độc lập của dân tộc.
Khi đặt chân đến Hải Phòng, tôi hiểu rằng mình bước vào một thử thách mới. Thành phố đông đúc, tàu bè tấp nập ra vào, công nhân làm việc quần quật bên bến cảng và trong các nhà máy. Nhưng phía sau nhịp sống ấy là sự kiểm soát gắt gao của thực dân. Mỗi bước đi đều phải thận trọng, mỗi cuộc gặp gỡ đều có thể đổi bằng tù đày.
Ban ngày, tôi hòa vào dòng người lao động – khi thì làm phu bốc vác, lúc lại giả làm thợ thủ công – để che mắt địch. Ban đêm, trong những căn nhà nhỏ ven sông, ven bến, chúng tôi lặng lẽ gặp nhau. Dưới ánh đèn dầu leo lét, tôi nói với anh em công nhân về nỗi khổ chung của kiếp làm thuê, về sức mạnh của sự đoàn kết, về con đường giành lại quyền sống và độc lập cho dân tộc. Tôi không hứa hẹn điều gì xa vời, chỉ cùng họ nhìn thẳng vào thực tại và tin rằng, nếu đồng lòng, chúng ta có thể thay đổi vận mệnh của mình.
Có những đêm tiếng gõ cửa bất ngờ khiến tim thắt lại. Có những ngày nghe tin đồng chí bị bắt mà lòng quặn đau. Cơ sở bị phá vỡ, chúng tôi lại gây dựng từ đầu. Tôi thay đổi chỗ ở liên tục, sống trong cảnh nay đây mai đó. Nhưng chính trong gian khổ ấy, tôi càng hiểu sâu sắc một điều: sức mạnh lớn nhất không nằm ở cá nhân nào, mà ở quần chúng nhân dân khi họ được giác ngộ và tổ chức.
Hải Phòng với những con tàu vượt sóng ra khơi đã trở thành nơi tôi luyện ý chí của tôi. Mỗi bến cảng, mỗi xóm thợ nghèo đều ghi dấu những bước chân thầm lặng của anh em cách mạng. Tôi học được cách kiên nhẫn, cách giữ vững niềm tin giữa hiểm nguy, và hơn hết là cách gắn bó máu thịt với nhân dân.
Sau này, khi được tổ chức giao nhiệm vụ vào chiến trường Trung – Nam Bộ, nơi bom đạn khốc liệt hơn nhiều, tôi mang theo hành trang quý giá từ những ngày ở đất Cảng. Những kinh nghiệm xây dựng cơ sở, tổ chức lực lượng, dựa vào dân mà hoạt động – tất cả đã được hun đúc từ quãng đời “lửa thử vàng” ấy.
Nhìn lại, tôi hiểu rằng những ngày ở Hải Phòng không chỉ là một chặng đường hoạt động bí mật, mà là thời kỳ rèn luyện bản lĩnh và củng cố niềm tin. Dẫu ở bến cảng đông đúc hay giữa chiến khu rừng núi, tôi vẫn chỉ có một lựa chọn: một lòng vì độc lập dân tộc và hạnh phúc của nhân dân.
Và chính nơi đất Cảng năm xưa đã giúp tôi tin rằng, khi ngọn lửa đã được thử trong gian nan, nó sẽ cháy bền bỉ qua mọi bão giông.



