Người có công giúp đỡ cách mạng

Lửa Và Hoa

Đắk Lắk03/07/2026Hồ Xuân Quỳnh (Đoàn Thanh Niên xã Ea Kiết)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ở rìa một thung lũng lạnh giá, Hoa và Lửa tình cờ gặp nhau. Hoa là một bông dã quỳ bé nhỏ hoang dại, còn Lửa là đốm tàn dư của một đêm cắm trại mùa đông. Giữa không gian xám xịt, sự rực rỡ của Lửa ngay lập tức hớp hồn Hoa. Cô xòe những cánh vàng rực, cố vươn mình đến gần anh, khao khát được nếm trải sự ấm áp mà cả đời mình chưa từng biết đến.Lửa ngắm nhìn vẻ đẹp mong manh của Hoa, vừa rung động lại vừa sợ hãi. Anh lùi lại, khàn giọng cảnh báo rằng mình chỉ mang lại sự hủy diệt và bất kỳ ai chạm vào anh đều sẽ hóa thành tro bụi. Nhưng Hoa chỉ mỉm cười, bảo rằng cuộc đời một đóa hoa vốn dĩ rất ngắn ngủi, nếu phải héo úa trong cái lạnh buốt giá này thì thà một lần được cháy hết mình bên cạnh điều cô yêu.Khi một cơn gió tuyết đột ngột tràn qua đe dọa thổi tắt Lửa, Hoa không ngần ngại nghiêng mình che chắn. Giây phút cánh hoa mềm mại chạm vào ngọn lửa rực cháy, không có sự đau đớn nào xảy ra. Lửa bùng lên kiêu hãnh, bao bọc lấy Hoa, còn Hoa rực sáng một huyết sắc lộng lẫy chưa từng có. Họ hòa làm một trong một vũ điệu huy hoàng. Lửa lụi tàn, Hoa hóa tro, nhưng ngay tại nơi tro tàn ấy, những mầm cây mới vươn lên xanh mướt, mang theo hơi ấm của một tình yêu bất tử.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn