LỪNG DANH CHIẾN THẮNG CÁI SÌNH
Hồi đó tụi tui còn nhỏ xíu nhưng nhớ rất rõ thời khắc kiên cường ấy, lần đầu tiên du kích địa phương bắn cháy tàu chiến giặc làm bà con phấn khởi hò reo, khí thế cách mạng sôi động dữ lắm…”. Ông Trần Văn Trắc 80 tuổi ngụ xã Hỏa Tiến, TP.Vị Thanh (tỉnh Hậu Giang) còn nhớ như in thời điểm diễn ra trận đánh lịch sử “Cái Sình” dù sự kiện ấy đã đi qua gần 65 năm.
LỪNG DANH CHIẾN THẮNG CÁI SÌNH
Hồi đó tụi tui còn nhỏ xíu nhưng nhớ rất rõ thời khắc kiên cường ấy, lần đầu tiên du kích địa phương bắn cháy tàu chiến giặc làm bà con phấn khởi hò reo, khí thế cách mạng sôi động dữ lắm…”. Ông Trần Văn Trắc 80 tuổi ngụ xã Hỏa Tiến, TP.Vị Thanh (tỉnh Hậu Giang) còn nhớ như in thời điểm diễn ra trận đánh lịch sử “Cái Sình” dù sự kiện ấy đã đi qua gần 65 năm.

Tượng đài chiến thắng vàm Cái Sình
Cuối năm 1952, quân Pháp mở một cuộc hành quân càn quét quy mô lớn với lực lượng đông và tinh nhuệ, trang bị vũ khí hiện đại, đặc biệt có 18 tàu chiến yểm trợ đánh phá vào vùng giải phóng Long Mỹ. Đi đến đâu chúng đều đốt phá nhà cửa, bắn giết trâu bò, cướp lúa gạo, gà vịt, phá hoại mùa màng.

AH LLVT ND Lê Hiền Tài
Để đối phó, lực lượng vũ trang tỉnh Cần Thơ (nay đã chia tách thành TP Cần Thơ và tỉnh Hậu Giang) lên phương án xây dựng trận địa đánh địch.Sáng ngày 20/12/1952, địch chia làm hai hướng: một hướng tiến vào Nàng Mau (Vị Thủy) rồi kéo xuống Vịnh Chèo (xã Vĩnh Thuận Đông); hướng thứ hai có một bộ phận hành quân trên bộ, một bộ phận đi tàu tiến xuống Hỏa Lựu. Lực lượng địch tiến xuống Hỏa Lựu chủ yếu là Tiểu đoàn 14 hải quân cơ động tỉnh Sóc Trăng, đa số là lính Khmer, do tên quan tư người Pháp chỉ huy. Khoảng 15 giờ ngày 20/12/1952, quân địch đã tiến đến vàm rạch Cái Sình thì dừng lại do cầu Cái Sình bị sập. Quân địch co cụm lại để chờ tàu đến đưa qua rạch. Đúng như dự đoán của ta, một lúc sau, đoàn tàu từ hướng ngã ba Cầu Đúc chạy vào, một chiếc tàu sắt LCT (loại tàu chở quân) đã ghé vào bến đậu, mở hàm chở binh lính để đưa qua rạch. Bọn địch đi bộ đã nhanh chóng tiến xuống tàu và nổ máy lui ra giữa rạch để đưa quân về phía bờ bên kia của rạch Cái Sình. Quan sát thân tàu đã nằm đúng vào vị trí đặt hai quả thủy lôi ta bố trí, Đội trưởng Trần Hiền Quang đã ra lệnh nổ thủy lôi nhấn chìm chiếc tàu LCT và binh lính xuống rạch Cái Sình. Số còn lại hốt hoảng phóng xuống sông rộng, lớp bị chết đuối, lớp bị quân ta phục kích từ hai bên bờ sông nổ súng tiêu diệt, xác chúng nổi đầy sông.
Bà Hà Thị Thé, ngụ TP Vị Thanh kể lại “… Xác địch chết đầy sông, máu đỏ chảy lai láng, người dân phải tiếp vớt xác để chúng chuyển về Cần Thơ, cả ngày trời mới xong…”.
Trận phục kích này, ta thu được thắng lợi to lớn: đánh chìm 1 tàu LCT, tiêu diệt một phân đội hải quân, Tiểu đoàn 14 hải quân cơ động tỉnh Sóc Trăng, loại khỏi vòng chiến đấu gần 400 tên địch, trong đó có 10 sĩ quan người Pháp. Cạnh đó còn thu được 2 khẩu súng máy 20 ly, 2 khẩu 13,2 ly, 5 khẩu carbine, 12 súng trường, 1 khẩu súng ngắn 12 ly, 1 bản đồ hành quân và khoảng 10.000 viên đạn các loại.
Đây là trận chiến có ý nghĩa hết sức quan trọng đối với lực lượng đặc công thủy lúc bấy giờ, mà người chỉ huy là Anh hùng LLVT ND Lê Hiền Tài, người đã được đồng đội và nhân dân yêu mến đặt cho cái tên “Yết Kiêu” Nam Bộ.
Chiến thắng vàm Cái Sình đã tiêu diệt và làm tiêu hao sinh lực địch, bẻ gãy ý đồ hành quân càn quét của chúng vào vùng giải phóng để chiếm đất, giành dân, đóng thêm đồn bót. Đây là chiến thắng vang dội của quân và dân ta lúc bấy giờ, gây được tiếng vang lớn trên cả nước, làm cho quân giặc phải khiếp sợ, tạo được niềm tin của nhân dân đối với cách mạng, góp phần vào thắng lợi chống thực dân Pháp, minh chứng là Hiệp định Genève 1954 đã chấm dứt sự hiện diện của người Pháp trên đất nước Việt Nam.
Năm 2007, Khu di tích lịch sử này đã được tỉnh Hậu Giang đầu tư gần 35 tỷ đồng trên diện tích 20.000 mét vuông với nhiều hạng mục và đã được công nhận di tích lịch sử cấp quốc gia.
TRƯƠNG THANH LIÊM


