Luôn sẵn sàng cho cái chết để bảo vệ bí mật
Với 7 lần bị địch bắt, 6 lần trở về từ cửa tử, nữ du kích Phan Thị Hồng Minh, 72 tuổi, thương binh hạng 1/4, khiến nhiều người cảm phục bởi sự gan dạ, trung kiên.
Năm 15 tuổi, bà được đưa vào đội thanh niên du kích thôn, xây dựng làng phòng thủ, trực tiếp chiến đấu. Bà cũng được giao nhiệm vụ làm giao liên, chuyển giấy tờ từ xã này sang xã khác, đồng thời dẫn bộ đội hành quân đi qua các điểm an toàn tại xã Bình Dương. Bằng sự dũng cảm, mưu trí, bà Minh nhiều lần hoàn thành tốt nhiệm vụ, sau đó được đơn vị tin tưởng giao nhiệm vụ mới là đưa thư, đưa vũ khí đến Sơn Trà (TP Đà Nẵng) cho bộ đội đóng quân tại đây.
Trong khoảng thời gian này, nữ du kích Phan Thị Hồng Minh đã 7 lần bị địch bắt và 6 lần gan dạ trốn thoát thành công. Lần vượt ngục ấn tượng nhất, bà kể, Mùng 1 Tết Mậu Thân 1968, chiến sự đang hồi quyết liệt, bà nhận nhiệm vụ hạ cờ của địch tại thành phố Hội An cùng một số đồng đội.
Sau khi hoàn thành việc thay cờ, bà bị địch phát hiện, bắn súng liên thanh nhưng may mắn, làn đạn chỉ sượt qua má. Bà cố gắng trốn thoát với một bên mặt tươm máu. Cuối cùng, bà vẫn bị địch bắt khi khẩu súng mang theo chỉ còn 4 viên đạn. Năm ấy bà vừa tròn 18.
"Vết thương không được chăm sóc nên để lại sẹo đến bây giờ. Chúng tra tấn dã man hòng moi thông tin, nhưng tôi thà chết không khai. Lần đó, tôi trốn thoát khỏi trại giam nhờ cống đổ chất thải của trại giam", bà Minh chỉ vào vết sẹo hằn sâu trên má, nói.
Một lần khác, bà Minh bị địch bắt khi đang làm nhiệm vụ. Chúng tra tấn bà bằng điện đến kiệt sức và vứt vào nhà xác. Khoảng 1h sáng hôm sau tỉnh dậy, thấy 2 người canh gác đang ngủ, bà trườn ra ngoài và lại "đào tẩu" thành công.
"Khi trườn đến vùng địch không phát hiện được, biết là những khu vực này sẽ có mìn rất nhiều, tôi nhặt túi bóng, bắt đom đóm bỏ vào để dò mìn. Vì được đào tạo kỹ năng trước nên tôi khóa hết những quả mìn để trốn thoát thành công", bà Minh nhớ lại.
Bảy lần rơi vào tay địch bà đều bị tấn dã man, như dí điện vào người, đánh gãy răng, sưng húp mặt mày... Màn tra tấn khủng khiếp khác nữa là bỏ vào thùng phuy rồi gõ đập ở bên ngoài, đến khi dừng lại thì nạn nhân cả miệng, cả tai… đã trào máu. Những di chứng với bà Minh vẫn còn đến tận bây giờ.
"Tôi luôn sẵn sàng hy sinh khi cần, cái chết không là gì lúc đó cả, chỉ mong nước nhà độc lập", nghĩ lại những năm tháng thanh xuân cống hiến cho cách mạng, bà không hề hối tiếc vì đã sống có ý nghĩa.



