Bài viết

Lương Văn Lừ - sinh năm 1946 – quê quán xóm Đồng Tiến – Xã Phú Lạc – Thái Nguyên.

Ông Lương Văn Lừ - sinh năm 1946 – quê quán xóm Đồng Tiến – Xã Phú Lạc – Thái Nguyên. Ở xóm Đồng Tiến, xã Phú Lạc, tỉnh Thái Nguyên, người dân vẫn luôn nhắc đến ông Lương Văn Lừ – một cựu chiến binh giản dị mà kiên cường, như một minh chứng sống cho những năm tháng “hoa lửa” hào hùng của dân tộc.

Thái Nguyên03/06/2026Chi đoàn THCS Phú Lạc, tỉnh Thái Nguyên (xã Phú Lạc)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

NGỌN LỬA KHÔNG TẮT TRONG TRÁI TIM NGƯỜI LÍNH

Ông Lương Văn Lừ - sinh năm 1946 – quê quán xóm Đồng Tiến – Xã Phú Lạc – Thái Nguyên.

Ở xóm Đồng Tiến, xã Phú Lạc, tỉnh Thái Nguyên, người dân vẫn luôn nhắc đến ông Lương Văn Lừ – một cựu chiến binh giản dị mà kiên cường, như một minh chứng sống cho những năm tháng “hoa lửa” hào hùng của dân tộc.

Ông Lừ sinh năm 1946. Năm 1968, khi vừa tròn đôi mươi – cái tuổi đẹp nhất của đời người, ông đã gác lại những ước mơ bình dị nơi quê nhà, khoác lên mình màu áo lính, lên đường tham gia cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước tại chiến trường Quảng Trị. Ngày tiễn ông đi, mẹ già lặng lẽ lau nước mắt, còn ông chỉ mỉm cười:
“Con đi để đất nước được bình yên, mẹ ạ.”

Chiến trường khi ấy là những ngày tháng ác liệt đến khốc liệt. Bom đạn kẻ thù dội xuống không ngớt, đất trời rung chuyển, khói lửa mịt mù. Trong gian khổ, thiếu thốn, người lính trẻ Lương Văn Lừ vẫn kiên cường bám trụ, cùng đồng đội chiến đấu với một niềm tin mãnh liệt: “Không có gì quý hơn độc lập, tự do.”

Có những đêm hành quân xuyên rừng, đói rét, vắt bám đầy chân, nhưng ông và đồng đội vẫn nắm chặt tay nhau, động viên nhau vượt qua tất cả. Có những trận đánh, đồng đội ngã xuống ngay bên cạnh, ông chỉ kịp siết chặt tay họ, rồi lại tiếp tục xông lên phía trước. Trong tim ông lúc ấy, nỗi đau riêng đã hòa vào nỗi đau chung của Tổ quốc.

Những năm tháng chiến đấu ác liệt ấy cũng để lại trên cơ thể ông những vết thương không dễ gì nhìn thấy – ông bị nhiễm chất độc da cam. Thứ chất độc âm thầm ấy không chỉ làm hao mòn sức khỏe của ông mà còn kéo dài nỗi đau qua nhiều năm tháng sau chiến tranh. Nhưng chưa bao giờ ông than vãn. Ông chỉ lặng lẽ chịu đựng, như cách một người lính từng đối mặt với bom đạn.

Ngày đất nước hòa bình, ông trở về quê hương với dáng đi chậm hơn, sức khỏe yếu hơn, nhưng trong tim vẫn cháy lên một ngọn lửa không bao giờ tắt – ngọn lửa của lòng yêu nước, của niềm tự hào dân tộc.

Trở về xóm Đồng Tiến, ông Lừ sống cuộc đời giản dị, gần gũi với bà con. Những buổi chiều, lũ trẻ trong xóm thường quây quần bên ông, nghe ông kể chuyện chiến trường. Giọng ông trầm ấm, ánh mắt xa xăm, nhưng mỗi câu chuyện đều khiến các em lặng đi vì xúc động.

Ông không kể để nói về sự hy sinh của riêng mình. Ông kể để các em hiểu rằng:
Độc lập hôm nay không phải tự nhiên mà có.

Đó là sự đánh đổi bằng tuổi trẻ, bằng máu, bằng nước mắt của biết bao thế hệ cha anh.

Ông thường nhẹ nhàng nhắc nhở:

“Các cháu được sống trong hòa bình là một điều rất quý giá. Hãy cố gắng học tập, rèn luyện thật tốt để xứng đáng với những người đã ngã xuống.”

Những lời nói giản dị ấy, lại mang sức lay động sâu sắc hơn bất cứ bài học nào.

Giờ đây, thời gian đã in dấu trên mái tóc bạc của ông, nhưng hình ảnh người lính năm xưa vẫn luôn hiện hữu trong từng câu chuyện, từng ánh mắt. Ông Lương Văn Lừ – một con người bình dị – đã trở thành một “ngọn lửa sống”, thắp sáng trong lòng thế hệ trẻ hôm nay tinh thần yêu nước, lòng biết ơn và trách nhiệm với Tổ quốc.

Câu chuyện của ông không chỉ là ký ức của một thời chiến tranh, mà còn là bài học quý giá về lòng dũng cảm, sự hy sinh và tình yêu quê hương đất nước – những giá trị sẽ mãi trường tồn theo năm tháng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn