Lý Công Uẩn và quyết định làm thay đổi lịch sử Đại Việt
Bùi Thị Phương Khánh
Năm 1009, sau khi vua Lê Long Đĩnh qua đời, triều đình nhà Lê rơi vào tình trạng không ổn định. Trong hoàn cảnh ấy, Lý Công Uẩn – khi đó đang giữ chức Điện tiền chỉ huy sứ – được các quan trong triều tôn lên ngôi vua. Ông lấy niên hiệu là Thuận Thiên, mở đầu triều Lý.
Lý Công Uẩn sinh năm 974, quê ở Cổ Pháp, nay thuộc tỉnh Bắc Ninh. Từ nhỏ, ông đã được nuôi dưỡng và học tập trong môi trường Phật giáo. Sau này, ông trở thành một vị tướng có uy tín dưới thời Tiền Lê.
Nhưng quyết định nổi tiếng nhất trong cuộc đời ông lại không phải một trận đánh.
Đó là quyết định dời đô.
Khi lên ngôi, Lý Công Uẩn nhận thấy Hoa Lư – nơi đóng đô của các triều Đinh và Tiền Lê – có địa thế thuận lợi cho phòng thủ nhưng không thực sự phù hợp với yêu cầu phát triển lâu dài của một quốc gia đang ngày càng ổn định.
Ông muốn tìm một vùng đất có vị trí thuận lợi hơn, vừa có thể bảo vệ đất nước, vừa tạo điều kiện để dân cư phát triển, giao thương và xây dựng một trung tâm chính trị lâu dài. Năm 1010, Lý Công Uẩn quyết định rời đô từ Hoa Lư về thành Đại La.
Theo truyền thuyết được ghi trong Đại Việt sử ký toàn thư, khi thuyền của nhà vua đến Đại La, ông nhìn thấy hình ảnh rồng vàng bay lên nên đổi tên Đại La thành Thăng Long. Dù câu chuyện về rồng vàng mang màu sắc truyền thuyết, sự kiện dời đô là một quyết định lịch sử có ý nghĩa đặc biệt lớn.
Trong Chiếu dời đô, Lý Công Uẩn đưa ra những lý do khá rõ ràng cho quyết định của mình. Ông nhắc đến việc các triều đại trước từng nhiều lần dời đô để tìm nơi thuận lợi, đồng thời cho rằng Đại La là nơi có vị trí trung tâm, địa thế rộng rãi, cao ráo, thuận lợi cho việc phát triển.
Điều đáng chú ý là ông không chỉ nghĩ đến nơi ở của triều đình. Ông nghĩ đến tương lai của cả đất nước. Từ năm 1010, Thăng Long trở thành kinh đô của Đại Việt. Trải qua nhiều triều đại sau đó, vùng đất này tiếp tục giữ vai trò trung tâm chính trị của đất nước trong nhiều thế kỷ. Có thể nói, nếu Lý Công Uẩn chỉ nhìn vào tình hình trước mắt, ông hoàn toàn có thể tiếp tục ở Hoa Lư. Nơi đây có thành lũy, núi non bao quanh và từng giúp các triều đại trước chống lại nhiều mối đe dọa. Nhưng ông đã nhìn xa hơn. Ông hiểu rằng một đất nước không thể chỉ tồn tại bằng việc phòng thủ. Khi thời thế thay đổi, kinh đô cũng phải đáp ứng những yêu cầu mới về chính trị, kinh tế và đời sống của nhân dân. Đó chính là giá trị lớn nhất của quyết định dời đô.
Thăng Long sau này trở thành nơi chứng kiến nhiều biến cố quan trọng của lịch sử Việt Nam. Từ những cuộc kháng chiến chống quân Tống, quân Nguyên – Mông đến những thăng trầm của các triều đại Lý, Trần, Lê..., vùng đất này liên tục giữ vị trí trung tâm của đất nước.
Hơn một nghìn năm sau ngày Lý Công Uẩn dời đô, Thăng Long – Hà Nội vẫn là trung tâm chính trị, văn hóa quan trọng của Việt Nam.
Nếu hôm nay đi qua những con phố của Hà Nội, thật khó hình dung rằng hơn một nghìn năm trước, nơi đây vẫn là một vùng đất đang chờ được lựa chọn làm kinh đô. Một quyết định được đưa ra vào năm 1010 đã tạo nên một thành phố tồn tại qua nhiều thế kỷ. Và có lẽ câu chuyện về Lý Công Uẩn để lại cho thế hệ hôm nay một bài học rất đáng suy ngẫm: người lãnh đạo không chỉ cần giải quyết những vấn đề của hiện tại, mà còn phải đủ tầm nhìn để nghĩ đến điều mà đất nước sẽ cần trong hàng trăm năm sau. Thăng Long không được xây dựng trong một ngày. Nhưng tất cả bắt đầu từ một quyết định: dời đô về một vùng đất mà Lý Công Uẩn tin rằng có thể trở thành nơi “muôn đời” phát triển của Đại Việt.


