Lý Tự Trọng
Trong lịch sử nghìn năm văn hiến của dân tộc Việt Nam, thời nào cũng xuất hiện những thiếu niên anh hùng "tuổi nhỏ chí lớn". Từ Thánh Gióng đánh giặc Ân, Trần Quốc Toản bóp nát quả cam, đến thời đại Hồ Chí Minh, chúng ta có một Lý Tự Trọng kiên trung, bất khuất. Anh không chỉ là một anh hùng trong chiến đấu, mà còn là một tấm gương sáng về học tập, rèn luyện và nhân cách sống để tuổi trẻ hôm nay soi mình và tiến bước.
Điều đáng trân trọng nhất ở Lý Tự Trọng chính là tinh thần ham học hỏi. Ngay từ khi còn là một thiếu niên ở Trung Quốc, anh đã ý thức được rằng kiến thức là vũ khí mạnh nhất của người cách mạng. Anh học tiếng Pháp để hiểu về kẻ thù, học tiếng Anh và tiếng Trung để kết nối với các bạn bè quốc tế. Sự uyên bác của anh đã khiến các quan tòa và mật thám thực dân Pháp phải nể phục. Đối với thanh niên ngày nay, tấm gương của anh nhắc nhở chúng ta rằng: Yêu nước không chỉ là hô khẩu hiệu, mà là nỗ lực chiếm lĩnh tri thức để xây dựng đất nước giàu mạnh, đủ sức sánh vai với các cường quốc năm châu như tâm nguyện của Bác Hồ.
Bên cạnh trí tuệ, Lý Tự Trọng còn để lại bài học về bản lĩnh và niềm tin lý tưởng. Giữa một Sài Gòn đầy cạm bẫy và cám dỗ, anh vẫn giữ cho mình một trái tim trong sạch, luôn hướng về nhân dân lao động. Phát súng của anh tại sân vận động Larivière là sự lựa chọn của lòng dũng cảm, sự hy sinh vì đại nghĩa. Anh đã chứng minh rằng, giá trị của một con người không nằm ở việc họ sống bao lâu, mà nằm ở việc họ đã sống như thế nào và để lại gì cho đời. Câu nói "Con đường của thanh niên chỉ có thể là con đường cách mạng" đã vượt qua giới hạn của một hoàn cảnh lịch sử cụ thể, trở thành một triết lý sống: Thanh niên phải có lý tưởng, phải biết dấn thân và chịu trách nhiệm với vận mệnh dân tộc.
Tên của anh hiện nay đã được đặt cho nhiều trường học, con phố và những công trình thanh niên trên khắp cả nước. Mỗi khi nhìn thấy tên anh, chúng ta lại nhớ về một người thanh niên mười bảy tuổi với ánh mắt sáng ngời và khí phách hiên ngang trước pháp trường. Anh hùng Lý Tự Trọng đã đi xa, nhưng tinh thần của anh vẫn mãi mãi là ngọn lửa sưởi ấm và thúc giục tuổi trẻ Việt Nam không ngừng vươn lên. Chúng ta tự hào về anh, và nhiệm vụ của chúng ta là phải viết tiếp những trang sử vẻ vang mà anh đã khai mở bằng máu xương và lòng nhiệt huyết của mình. Anh chính là "người đoàn viên đầu tiên" bất tử trong lòng dân tộc.



