Người có công giúp đỡ cách mạng

Lý Tự Trọng (3)

Thông tin nhân vật • Họ và tên: Lý Tự Trọng (tên thật: Lê Hữu Trọng) • Năm sinh – mất: 1914 – 1931 • Quê quán: xã Việt Xuyên, huyện Thạch Hà, tỉnh Hà Tĩnh

Cần Thơ06/03/2026Phạm Phúc Thịnh - Chi hội sinh viên Ninh Kiều (Đoàn phường Ninh Kiều)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA

Lý Tự Trọng – TIẾNG SÚNG TUỔI MƯỜI BẢY

Thông tin nhân vật

• Họ và tên: Lý Tự Trọng (tên thật: Lê Hữu Trọng)

• Năm sinh – mất: 1914 – 1931

• Quê quán: xã Việt Xuyên, huyện Thạch Hà, tỉnh Hà Tĩnh

Trong dòng chảy lịch sử dân tộc, có những cái tên gắn liền với tuổi trẻ và lòng quả cảm. Lý Tự Trọng – người thanh niên mới mười bảy tuổi – đã để lại một dấu ấn không thể phai mờ bằng chính máu và lý tưởng của mình.

Sinh ra trong một gia đình có truyền thống yêu nước, từ nhỏ anh đã được giác ngộ cách mạng. Những năm tháng tuổi thiếu niên, anh được đưa sang Quảng Châu (Trung Quốc) học tập, rèn luyện trong tổ chức cách mạng do lãnh tụ Nguyễn Ái Quốc sáng lập. Ở tuổi mà nhiều người còn mơ mộng về tương lai riêng, anh đã sớm xác định con đường dấn thân vì độc lập dân tộc.

Năm 1931, trong một cuộc мит tinh kỷ niệm khởi nghĩa Yên Bái tại Sài Gòn, khi thực dân Pháp đàn áp, bắt bớ và đánh đập những người tham gia, Lý Tự Trọng đã nổ súng bắn tên mật thám để bảo vệ đồng chí của mình. Tiếng súng ấy vang lên không chỉ giữa đám đông hôm đó, mà còn vang vọng suốt nhiều thập kỷ sau này – như một lời tuyên ngôn về tinh thần bất khuất của tuổi trẻ Việt Nam.

Anh bị bắt ngay sau đó. Trong nhà lao, anh bị tra tấn dã man, nhưng vẫn giữ vững khí tiết. Trước tòa án của thực dân Pháp, khi bị kết án tử hình, anh đã nói câu nói nổi tiếng:

“Con đường của thanh niên chỉ có thể là con đường cách mạng, không thể có con đường nào khác.”

Câu nói ấy khiến tôi lặng người. Một người thanh niên mới mười bảy tuổi – bằng tuổi của biết bao học sinh hôm nay – lại có thể nói ra những lời đầy bản lĩnh và xác tín như vậy. Đó không chỉ là lời biện hộ cho bản thân, mà là tuyên ngôn của cả một thế hệ trẻ đang tìm đường cứu nước.

Ngày 21/11/1931, anh hiên ngang bước ra pháp trường. Không run sợ. Không oán thán. Chỉ có niềm tin sắt son vào tương lai của dân tộc. Anh ngã xuống khi tuổi đời còn quá trẻ, nhưng lý tưởng của anh đã trở thành ngọn đuốc soi đường cho thanh niên Việt Nam trong suốt chặng đường đấu tranh giành độc lập.

Cảm nhận của bản thân

Khi tìm hiểu về Lý Tự Trọng, tôi không khỏi tự hỏi: tuổi trẻ hôm nay đang sống như thế nào? Chúng tôi có đủ dũng khí để theo đuổi lý tưởng đến cùng như anh không?

Tuổi mười bảy của anh là lý tưởng và hành động. Tuổi mười bảy của chúng tôi là sách vở, mạng xã hội, những lựa chọn nghề nghiệp và ước mơ cá nhân. Chúng tôi may mắn được sống trong hòa bình – điều mà thế hệ anh phải đánh đổi bằng máu.

Câu nói của anh như một lời nhắc nhở mạnh mẽ rằng thanh niên không thể sống thờ ơ, không thể sống chỉ cho riêng mình. Dù thời đại thay đổi, “con đường cách mạng” hôm nay có thể không còn là cầm súng, nhưng vẫn là con đường của trách nhiệm, của cống hiến và của khát vọng xây dựng đất nước.

Tôi hiểu rằng tiếp nối tinh thần Lý Tự Trọng chính là:

• Học tập nghiêm túc, rèn luyện bản lĩnh và đạo đức.

• Dám nghĩ, dám làm, dám chịu trách nhiệm.

• Không vô cảm trước những vấn đề của xã hội.

• Sống có lý tưởng và mục tiêu rõ ràng.

Lịch sử không chỉ để ghi nhớ, mà để soi chiếu bản thân. Câu chuyện về Lý Tự Trọng khiến tôi nhận ra rằng giá trị của tuổi trẻ không nằm ở sự an toàn, mà ở sự dấn thân vì điều đúng đắn.

“Thời hoa lửa” của anh là thời của xiềng xích và pháp trường. Nhưng cũng chính là thời nở rộ những đóa hoa kiêu hãnh của dân tộc. Lý Tự Trọng là một đóa hoa như thế – ngắn ngủi nhưng rực sáng.

Và tôi tin rằng, khi mỗi thanh niên hôm nay sống có lý tưởng, biết đặt lợi ích chung lên trên lợi ích riêng, thì ngọn lửa mà anh thắp lên năm xưa sẽ còn cháy mãi trong lòng dân tộc Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn