Lý Tự Trọng
Lý Tự Trọng là một trong 8 thiếu niên ưu tú được Bác Hồ trực tiếp dìu dắt và đào tạo tại Quảng Châu (Trung Quốc). Về nước hoạt động khi còn rất trẻ, anh đảm nhận nhiệm vụ liên lạc và bảo vệ các đồng chí lãnh đạo.
I. THÔNG TIN NHÂN VẬT
Họ và tên: Lý Tự Trọng (tên thật là Lê Văn Trọng).
Năm sinh: 1914.
Năm hy sinh: 1931 (khi mới 17 tuổi).
Quê quán: Xã Việt Xuyên, huyện Thạch Hà, tỉnh Hà Tĩnh (Sinh ra tại Thái Lan).
Vai trò: Là người Đoàn viên danh dự số 1 của Đoàn Thanh niên Cộng sản Hồ Chí Minh.
II. CÂU CHUYỆN LỊCH SỬ
CÂU NÓI BẤT HỦ TRƯỚC TÒA ÁN THỰC DÂN
Lý Tự Trọng là một trong 8 thiếu niên ưu tú được Bác Hồ trực tiếp dìu dắt và đào tạo tại Quảng Châu (Trung Quốc). Về nước hoạt động khi còn rất trẻ, anh đảm nhận nhiệm vụ liên lạc và bảo vệ các đồng chí lãnh đạo.
Ngày 8/2/1931, trong một buổi mít tinh kỷ niệm khởi nghĩa Yên Bái tại Sài Gòn, khi mật thám Pháp ập tới định bắt đồng chí Phan Bôi (người đang diễn thuyết), Lý Tự Trọng đã nhanh trí rút súng bắn chết tên mật thám Le Grand để giải vây cho đồng đội. Vì hành động này, anh bị địch bắt giam và tra tấn dã man tại Khám lớn Sài Gòn.
Dù bị đánh đập tàn bạo, chàng trai 17 tuổi vẫn giữ vững khí tiết. Tại phiên tòa đại hình xét xử, khi luật sư bào chữa xin giảm án cho anh với lý do "bị cáo chưa đến tuổi thành niên nên hành động thiếu suy nghĩ", Lý Tự Trọng đã dõng dạc ngắt lời:
"Tôi hành động có suy nghĩ, tôi hiểu việc tôi làm. Tôi làm vì mục đích cách mạng. Tôi chưa đến tuổi thành niên thật, nhưng tôi đủ trí khôn để hiểu rằng con đường của thanh niên chỉ là con đường cách mạng, không thể có con đường nào khác".
Câu nói đanh thép ấy đã trở thành "Tuyên ngôn" của thế hệ trẻ Việt Nam thời bấy giờ. Anh hiên ngang bước lên máy chém vào rạng sáng ngày 21/11/1931, miệng vẫn hô vang: "Việt Nam độc lập muôn năm!".
Viết về anh Lý Tự Trọng, tôi viết với tâm thế của một Bí thư Chi đoàn đang soi mình vào tấm gương của người Đoàn viên đầu tiên.
Câu nói "Con đường của thanh niên chỉ là con đường cách mạng" không chỉ đúng trong thời chiến, mà còn nguyên giá trị trong thời bình. Nếu ngày xưa cách mạng là đánh đuổi ngoại xâm, thì hôm nay, cách mạng chính là đưa tri thức đến với các em học sinh, là xây dựng đất nước giàu mạnh.
Mỗi khi đeo huy hiệu Đoàn lên ngực áo, tôi luôn tự nhắc nhở bản thân và các đoàn viên trong trường Tiểu học Ngô Quyền rằng: Chúng ta đang đi trên con đường mà anh Lý Tự Trọng đã khai phá bằng máu của mình. Sự hy sinh của anh ở tuổi 17 là động lực để chúng tôi sống xứng đáng hơn với tuổi trẻ của mình.


