Bài viết

LÝ TỰ TRỌNG – NGỌN LỬA BẤT DIỆT CỦA TUỔI TRẺ CÁCH MẠNG (1)

Tây Ninh01/05/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Lịch sử dân tộc Việt Nam được viết nên bằng máu và hoa, bằng những năm tháng "hoa lửa" mà ở đó, thế hệ thanh niên đã hiến dâng cả tuổi thanh xuân cho độc lập tự do. Trong số những người con ưu tú ấy, anh Lý Tự Trọng hiện lên như một biểu tượng rực rỡ nhất về lòng yêu nước và khí phách hiên ngang. Dù gần một thế kỷ đã trôi qua, nhưng câu chuyện về anh vẫn luôn là ngọn đuốc soi đường cho thế hệ trẻ hôm nay.

Lý Tự Trọng tên thật là Lê Hữu Trọng, sinh ra trong một gia đình yêu nước tại Thái Lan. Ngay từ khi còn là một thiếu niên, anh đã bộc lộ tư chất thông minh và lòng nhiệt huyết cách mạng. Được tổ chức tin tưởng, anh sớm được cử sang Trung Quốc học tập và trở thành một trong những thành viên đầu tiên của Hội Việt Nam Cách mạng Thanh niên. Với bí danh "Trọng con", anh đảm nhận nhiệm vụ liên lạc, chuyển thư từ, tài liệu cho các tổ chức cách mạng tại Sài Gòn – Chợ Lớn. Trong hoàn cảnh thực dân Pháp bủa vây gắt gao, sự mưu trí và dũng cảm của người thiếu niên ấy đã giúp mạch máu thông tin của Đảng luôn được thông suốt.

Bước ngoặt lịch sử đến vào ngày 8 tháng 2 năm 1931, trong một cuộc mít tinh tại Sài Gòn. Để bảo vệ đồng chí đang diễn thuyết trước sự truy đuổi của mật thám Pháp, Lý Tự Trọng đã dũng cảm bắn chết tên thanh tra mật thám Le Grand. Anh bị bắt và chịu đủ mọi cực hình tra tấn dã man trong ngục tối của kẻ thù. Thế nhưng, đòn roi và sự chết chóc không thể khuất phục được ý chí sắt đá của người thanh niên mới tròn 17 tuổi.

Tại phiên tòa đại hình, trước những luận điệu xảo trá của kẻ thù, anh đã dõng dạc khẳng định lý tưởng của mình bằng câu nói nổi tiếng, khắc sâu vào tâm khảm bao thế hệ: "Tôi hành động không phải là không suy nghĩ. Tôi hành động có mục đích. Tôi hành động để giải phóng dân tộc... Con đường của thanh niên chỉ có thể là con đường cách mạng, không thể có con đường nào khác". Câu nói ấy không chỉ là lời đáp trả đanh thép dành cho kẻ thù mà còn là một "bản tuyên ngôn" về lẽ sống cho toàn thể thanh niên Việt Nam thời bấy giờ.

Những ngày cuối cùng trong xà phòng tử hình, Lý Tự Trọng vẫn giữ thái độ bình thản đến lạ lùng. Anh đọc Truyện Kiều, ca hát và giữ vững tinh thần lạc quan. Ngày anh bước ra pháp trường, khi kẻ thù hỏi anh có muốn nói gì không, anh chỉ hô vang những khẩu hiệu cách mạng, giữ vững khí tiết cho đến hơi thở cuối cùng. Anh ngã xuống khi tuổi đời còn rất trẻ, cái tuổi mười bảy tràn đầy hoài bão, nhưng tên tuổi và sự hy sinh của anh đã trở thành một huyền thoại bất tử.

Nhìn lại "thời hoa lửa" của anh, tôi không khỏi tự hào và xúc động. Trong bom đạn và khói lửa, thế hệ của anh đã chọn cách dấn thân, chọn đối đầu với hiểm nguy để đổi lấy hòa bình cho đất nước. Sự hy sinh ấy nhắc nhở chúng tôi – những học sinh đang ngồi trên ghế nhà trường – rằng cái giá của hòa bình hôm nay được đổi bằng máu xương của biết bao anh hùng liệt sĩ.

Lý tưởng của anh Lý Tự Trọng về con đường cách mạng ngày nay vẫn còn nguyên giá trị. Trong thời bình, "con đường cách mạng" của chúng tôi chính là sự nỗ lực trong học tập, là lòng nhân ái, là sự sáng tạo và khát vọng xây dựng đất nước giàu mạnh. Chúng tôi, thế hệ tiếp nối, xin hứa sẽ giữ mãi ngọn lửa mà anh đã thắp lên, sống một thanh xuân ý nghĩa và trách nhiệm để xứng đáng với sự hy sinh của những người anh hùng thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
LÝ TỰ TRỌNG – NGỌN LỬA BẤT DIỆT CỦA TUỔI TRẺ CÁCH MẠNG (1) | Câu chuyện thời hoa lửa