Lý Văn Lợi
MẠCH NGẦM THỜI HOA LỬA Chuyên mục “Nhân vật” – Đoàn phường Long Mỹ
MẠCH NGẦM THỜI HOA LỬA
Chuyên mục “Nhân vật” – Đoàn phường Long Mỹ
Có những câu chuyện không vang lên giữa quảng trường, không được khắc tên trên bia đá, nhưng lại chảy âm thầm như mạch nước ngầm trong lòng đất. Chính những mạch ngầm ấy đã nuôi dưỡng sức sống của một thời hoa lửa và tiếp tục truyền năng lượng cho hôm nay.
Tại phường Long Mỹ, mỗi cuộc gặp gỡ với nhân chứng lịch sử là một lần người trẻ được chạm tay vào quá khứ – nơi gian khó song hành cùng niềm tin không bao giờ tắt.
1. Chiếc võng rừng và những giấc ngủ dang dở
Ông Tám Lợi, cựu bộ đội từng chiến đấu ở chiến trường miền Đông, vẫn còn giữ chiếc võng dù đã sờn màu. Ông bảo đó là “ngôi nhà di động” của người lính năm xưa.
“Ngủ võng quen rồi, nghe tiếng máy bay là bật dậy liền. Có bữa chưa kịp ngủ thì đã phải hành quân tiếp.”
Những giấc ngủ chập chờn giữa rừng sâu là một phần đời không thể quên. Chiếc võng đơn sơ ấy không chỉ che chở thân thể, mà còn giữ cho người lính niềm tin rằng sau mỗi đêm dài sẽ là một ngày mới của tự do.
Với người trẻ hôm nay, hình ảnh ấy nhắc rằng hòa bình được đánh đổi bằng cả những điều tưởng chừng rất nhỏ bé.
2. Hầm bí mật dưới nền nhà lá
Bà Bảy Mận, nguyên cơ sở cách mạng, kể về căn hầm nhỏ được đào ngay dưới nền nhà:
“Hầm thấp lắm, chỉ đủ ngồi co người. Địch tới là mình bình tĩnh, trên nhà vẫn nấu cơm như thường.”
Ngôi nhà lá giản dị ngày ấy vừa là chốn sinh hoạt gia đình, vừa là nơi bảo vệ cán bộ. Sự gan dạ của những người dân đã biến không gian quen thuộc thành pháo đài vững chắc giữa lòng địch.
Những căn hầm nhỏ bé ấy đã góp phần giữ vững mạch liên lạc của phong trào cách mạng, bằng chính lòng dũng cảm của người dân quê.
3. Nồi cháo loãng và tấm lòng hậu phương
Nhắc đến chiến tranh, bà Năm Hường – người từng tiếp tế cho bộ đội – nhớ nhất là những nồi cháo:
“Gạo ít, phải nấu loãng ra cho nhiều người ăn. Chỉ sợ mấy chú đói mà không đủ sức đánh giặc.”
Không phải cao lương mỹ vị, chỉ là nồi cháo loãng giữa đêm khuya, nhưng chứa đựng cả tấm lòng của hậu phương. Những người phụ nữ nơi làng quê đã nuôi dưỡng cuộc kháng chiến bằng sự sẻ chia và hy sinh bền bỉ.
Chiến tranh vì thế không chỉ có khói lửa, mà còn có tình người ấm áp lan tỏa trong gian khó.
4. Tuổi trẻ hôm nay – tiếp nối bằng việc làm cụ thể
Tuổi trẻ phường Long Mỹ lớn lên trong thời bình, được học tập, tiếp cận khoa học – công nghệ và tham gia xây dựng quê hương theo những cách mới.
Những câu chuyện từ quá khứ giúp chúng tôi hiểu rằng:
Truyền thống không nằm trong lời kể suông.
Lòng biết ơn phải gắn với hành động.
Tuổi trẻ cần sống có trách nhiệm với cộng đồng.
Từ các hoạt động an sinh xã hội, tình nguyện vì cộng đồng, đến chuyển đổi số và bảo vệ môi trường – mỗi hành động nhỏ hôm nay đều là sự tiếp nối tinh thần thời hoa lửa trong bối cảnh mới.
5. Ký ức âm thầm – ánh sáng bền lâu
“Miền ký ức” là nơi những câu chuyện lặng lẽ được kể lại bằng sự trân trọng. Không ồn ào, không khoa trương, nhưng đủ sâu để chạm đến trái tim người trẻ.
Những mạch ngầm của quá khứ vẫn đang chảy, âm thầm nuôi dưỡng tương lai.
Bởi ký ức không chỉ để hoài niệm.
Ký ức là nền tảng để chúng ta sống tốt hơn hôm nay và vững bước hơn ngày mai.


