Bài viết

Má hãy an lòng má nhé!

Má hãy an lòng má nhé!

Hải Phòng21/08/2026Đoàn xã Kiến Đức (Kiến Đức)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đồng chí Nguyễn Văn Đến là Tiểu đội trưởng Quân đội nhân dân Việt Nam*. Đồng chí đã sống và chiến đấu qua hai cuộc kháng chiếng chống Pháp và chống Mỹ. Đồng chí đã góp công lao lớn trong sự nghiệp giải phóng quê hương, đất nước. Trong một trận đánh chống đế quốc Mỹ ở Bà Rịa – Vũng Tàu, đồng chí bị trúng đạn vào chân, phải cưa chân, nhưng do không có thuốc kháng sinh, vết thương nặng bị hoại tử, đồng chí hi sinh tháng 12 năm 1974. Khi má biết về sự hi sinh của anh má đau lòng khôn siết, tưởng chừng như không thể gượng dậy được trước sự mất mát quá lớn lao này, nhưng vì độc lập, tự do của dân tộc, nỗi đau của má còn quá nhỏ bé trước nỗi đau của nhân loại, má nén đau thương, tiếp tục lo cho các con, hăng say lao động sản xuất để góp công, góp sức cho sự nghiệp cách mạng giải phóng dân tộc.

Người con trai thứ hai của má là anh Nguyễn Văn Giang, người chiến sĩ cách mạng kiên cường, anh dũng, tuổi nhỏ chí lớn. Anh Giang từ khi còn nhỏ đã đòi theo cách mạng. Thấy con còn nhỏ, má lo lắng cho con nên muốn anh ở thêm với má ít lâu nữa. Nhưng anh trả lời dứt khoát là: “Không! Má ơi, con muốn đi theo các anh. Con muốn đánh Mỹ cứu nước như anh Hai,...” Thương con biết nhường nào, nhưng khi con quyết tâm đi đánh giặc má cũng ủng hộ con. Má kể: “Thằng ba nó gớm mặt lắm. Nó dám mạnh dạn đi theo người ta. Đóng giả làm con của cặp vợ chồng Việt Minh. Rồi dấu bom trong hàng hóa. Chúng nó mang bom vào phá tanh bành cái Trụ sở của Tây ở Long Khánh,....”. Rồi ngày 10 tháng 5 năm 1969, má đau sót nhận được tin giữ. Anh Giang đã hi sinh trong một trận chống địch ở Long Khánh. Tim má như có người bóp nghẹt, hai hàng nước mắt dơi đầy. Má muốn đi tìm xác của con. Nhưng biết nơi nao mà tìm? Không biết núm ruột của má đang trôi nổi nơi đâu? Chết con, má chết đi một lần, khi con chết mất xác, má như chết đi ngàn lần mỗi khi nhớ về con. Sự cô đơn trong lòng má lên đến tột cùng của nhiều sự cô đơn cộng lại. Nỗi đau trong lòng má, đau đến mức không nhớ những nỗi đau riêng, nó lằn sâu vào lòng má không thể gọi tên ra được. Có lúc má nhắc đến chồng, con mình với cả niềm hãnh diện, tự hào và tràn đầy tình yêu thương. Nhưng khi niềm vui nhen lên cũng là lúc nỗi buồn se lại.

Nỗi đau mất chồng, mất hai người con trai đã hằn lên bao nếp nhăn trong lòng của má Mùi. Bao thương nhớ, nhớ thương cứ đầy lại vơi theo tháng năm. Nói chuyện với tôi, có lúc má cười rất tươi, rất tự hào về chiến công của chồng, của con, nhưng có lúc mắt má đờ đi, thẫm lại, nghẹn ngào khi nỗi đau mất chồng, mất con lại ùa về. Má đứng lên bước đến bên những tấm bằng “Tổ quốc ghi công” rồi má thì thầm những lời mong nhớ khôn siết như đang nói với chồng và các con. Quay sang tôi má nói: “Không biết thân xác chồng và các con của má nằm nơi đâu là nỗi day dứt nhất của má từ trước tới giờ. Nhiều lần má đi khắp các nghĩa trang Long Khánh, Bà Rịa nhưng không tìm thấy các anh ở nơi đâu. Giờ đây, khi mà đã tới tuổi gần đất xa trời, má mong lắm đến ngày gặp chồng gặp con ở phía bên kia cuộc đời...” Lời thì thầm của má, tiếng lòng của má, niềm day dứt của má làm thế hệ chúng con thấy nặng lòng biết bao nhiêu. Thế hệ trẻ chúng con hứa sẽ cố gắng hoàn thành nốt tâm nguyện của má Mùi và các Mẹ Việt Nam anh hùng là tìm phần mộ và chăm lo đến phần mộ của các anh hùng liệt sĩ. Má hãy an lòng má nhé!

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn