Mạc Đĩnh Chi
Mạc Đĩnh Chi (1272–1346) là một trạng nguyên nổi tiếng bậc nhất trong lịch sử khoa cử Việt Nam dưới thời nhà Trần, được hậu thế ca ngợi là "Lưỡng quốc Trạng nguyên" do tài năng xuất chúng được cả hai triều đình Đại Việt và nhà Nguyên công nhận. Ông xuất thân trong một gia đình nghèo khó ở Hải Dương, nhưng với ý chí sắt đá và tư chất thần đồng, ông đã vượt qua mọi khó khăn để đỗ Trạng nguyên năm 1304. Khi được cử làm chánh sứ sang triều đình nhà Nguyên (Trung Quốc), bằng sự thông minh tài trí, ứng đối lưu loát và thơ văn trác tuyệt, ông đã khiến vua quan nhà Nguyên tâm phục khẩu phục, ban tặng danh hiệu Trạng nguyên để ngợi khen. Không chỉ tài giỏi trong ngoại giao, ông còn là một vị quan thanh liêm, thẳng thắn, luôn hết lòng vì dân vì nước, dù ở cương vị nào cũng giữ trọn phẩm giá cao đẹp của một bậc đại trí thức chân chính.



