Mái tóc cắt vội
Trước ngày lên đường làm thanh niên xung phong, bà Lê Thị Bình cắt mái tóc dài để thuận tiện cho công việc. Mái tóc rơi xuống cũng là lúc một cô gái trẻ bước vào những năm tháng đầy thử thách. Sau này, tóc có thể dài trở lại, nhưng người bạn từng hẹn cùng bà đón ngày hòa bình thì không còn.
Trước khi tham gia thanh niên xung phong, bà Lê Thị Bình vẫn là một cô gái trẻ với mái tóc dài. Ngày chuẩn bị lên đường, bà quyết định cắt tóc để thuận tiện cho công việc phía trước. Không có tiệm cắt tóc, một người bạn lấy kéo cắt giúp ngay trong lúc mọi người chuẩn bị hành trang.
Khi mái tóc rơi xuống, cả hai nhìn nhau rồi bật cười. Không ai nghĩ rằng một việc nhỏ như vậy lại trở thành dấu mốc cho những năm tháng tuổi trẻ sau này.
Công việc ở đơn vị nhanh chóng cuốn bà vào những ngày làm đường, vận chuyển vật liệu và hỗ trợ giao thông. Bà gần như không còn thời gian để nghĩ đến mái tóc. Chỉ trong những phút nghỉ hiếm hoi, bà mới nhớ về hình ảnh mình trước ngày lên đường.
Một người bạn từng nói vui rằng khi hòa bình sẽ để bà nuôi lại mái tóc dài. Câu nói ấy trở thành một lời hẹn nhỏ giữa hai cô gái trẻ. Khi ấy, cả hai đều tin chắc sẽ có ngày thực hiện được lời hẹn.
Sau chiến tranh, bà Bình thực sự nuôi lại mái tóc, nhưng người bạn nói câu ấy đã không còn. Mỗi lần nhìn mái tóc dài trở lại, bà lại nhớ về người bạn và những ngày tháng cùng nhau làm nhiệm vụ.
Bà nói có những lời hẹn rất nhỏ nhưng lại có thể theo một người suốt cả cuộc đời. Mái tóc có thể trở lại, nhưng tuổi trẻ chỉ có một lần. Vì vậy, bà luôn trân trọng quãng đời đã qua và những người đã cùng mình đi qua những năm tháng không thể lặp lại.



