Mầm non Thạch Liên (12)
ĐÔI DÉP CAO SU CŨ
Ông tôi có một đôi dép cao su đã mòn vẹt theo năm tháng. Quai dép đã sờn, đế dép gần như bằng phẳng, nhưng ông chưa bao giờ chịu bỏ đi. Bà nhiều lần mua dép mới cho ông, nhưng ông chỉ mang vài lần rồi lại quay về với đôi dép cũ ấy. Có lần tôi hỏi: “Sao ông không thay dép mới cho êm chân?” Ông chỉ cười: “Đi quen rồi… không bỏ được.”
Lúc đó tôi không hiểu. Tôi nghĩ đơn giản chỉ là ông tiếc của. Nhưng càng lớn, tôi mới biết đôi dép ấy không chỉ là một vật dụng bình thường.
Ông kể ngày còn ở chiến trường, mỗi người lính đều có một đôi dép cao su như vậy. Nó theo ông đi qua những cánh rừng, những con đường đất đỏ, qua cả những ngày mưa gió và bom đạn. Có lần hành quân suốt nhiều ngày, dép rách nhưng không có cái thay, ông phải tự buộc lại bằng dây rừng để tiếp tục đi.
Đôi dép ấy đã cùng ông đi qua những năm tháng khó khăn nhất của cuộc đời.
Sau chiến tranh, ông mang đôi dép ấy về như một kỷ vật. Dù cuộc sống sau này có khá hơn, ông vẫn không nỡ bỏ nó đi. Có lẽ vì mỗi lần nhìn vào đôi dép, ông lại nhớ về một thời tuổi trẻ, nhớ về những người đã cùng mình bước qua chiến tranh nhưng không thể trở về.
Tôi nhớ có lần trời mưa, sân nhà trơn trượt, ông vẫn đi đôi dép cũ ấy ra vườn. Tôi chạy theo giữ ông lại, sợ ông ngã. Ông quay lại cười: “Không sao đâu, đôi dép này đi quen rồi.” Nụ cười ấy rất nhẹ, nhưng khiến tôi thấy nghèn nghẹn.
Rồi một ngày, ông mất.
Sau khi lo xong hậu sự, bà dọn lại đồ của ông. Đôi dép cao su cũ vẫn nằm ở góc nhà. Bà cầm lên, lau nhẹ rồi đặt cạnh di ảnh ông.
Tôi đứng nhìn mà không nói được gì.
Lúc đó tôi mới hiểu… đôi dép ấy không chỉ là một kỷ vật, mà là cả một quãng đời, một ký ức mà ông đã mang theo đến tận cuối đời.



