Bài viết

Mầm non Thạch Liên (16)

Hà Tĩnh30/04/2026Mầm non Thạch Liên4 lượt xem0 lượt chia sẻ

BỮA CƠM GIỮA RỪNG

Ông tôi từng kể, có những ngày ở chiến trường mà điều ông nhớ nhất không phải là tiếng súng, mà là… đói. Có lần đơn vị hành quân suốt mấy ngày liền trong rừng, lương thực mang theo gần như cạn sạch. Mỗi người chỉ còn lại một ít gạo và vài miếng lương khô, phải chia nhau từng chút một.

Hôm đó trời mưa rừng rất lớn. Đường trơn, ai cũng mệt, áo quần ướt sũng. Đến chiều, đơn vị dừng lại nghỉ tạm dưới một tán cây lớn. Một người trong nhóm gom góp phần gạo còn lại của mọi người rồi nấu thành một nồi cháo loãng. Nói là cháo nhưng thực ra chỉ có nước là nhiều, còn gạo thì ít đến mức đếm được.

Mỗi người được chia một bát nhỏ.

Ông bảo hôm đó ai cũng ăn rất chậm, không phải vì no… mà vì sợ ăn hết rồi sẽ không còn gì nữa. Có người còn nhường phần của mình cho đồng đội bị sốt rét. Không ai nói gì, chỉ lặng lẽ đưa bát sang.

Giữa rừng sâu, không có ánh đèn, không có tiếng nói chuyện, chỉ có tiếng mưa rơi và hơi nóng bốc lên từ nồi cháo. Ông nói đó là bữa ăn đơn giản nhất trong đời, nhưng lại là bữa ăn mà ông nhớ mãi.

Nhiều năm sau, khi cuộc sống đã đủ đầy hơn, mỗi lần thấy con cháu bỏ thừa cơm, ông chỉ nhắc nhẹ: “Đừng lãng phí.” Ông không kể lại câu chuyện năm xưa, nhưng trong ánh mắt ông, tôi biết… ông đang nhớ về bữa cơm giữa rừng ngày ấy.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Mầm non Thạch Liên (16) | Câu chuyện thời hoa lửa