Bài viết

Mầm non Thạch Liên (17)

Hà Tĩnh30/04/2026Mầm non Thạch Liên4 lượt xem0 lượt chia sẻ

ĐÊM KHÔNG NGỦ

Có một điều mà những người từng đi qua chiến tranh thường không nói nhiều… đó là những đêm không ngủ.

Ông tôi bảo, ở chiến trường không phải lúc nào cũng có tiếng súng. Có những đêm rất yên tĩnh. Nhưng chính những lúc yên tĩnh ấy… lại khiến người ta khó ngủ nhất.

Đêm đó, đơn vị ông đóng quân trong một khu rừng. Mọi người nằm sát nhau, mỗi người một góc, súng luôn để bên cạnh. Không ai nói chuyện, cũng không ai dám ngủ say. Chỉ cần một tiếng động nhỏ cũng có thể khiến tất cả bật dậy.

Ông nằm đó, mắt mở nhìn lên tán cây tối đen phía trên. Không gian xung quanh yên đến mức có thể nghe rõ tiếng côn trùng kêu, tiếng lá rơi. Nhưng trong đầu ông thì không yên chút nào.

Ông nghĩ về nhà.

Nghĩ về mẹ.

Nghĩ đến con đường làng quen thuộc.

Có lúc ông nhắm mắt lại, cố ngủ một chút, nhưng rồi lại giật mình tỉnh dậy vì một âm thanh rất nhỏ. Cứ như vậy, hết đêm này đến đêm khác.

Ông nói, cái mệt của chiến tranh không chỉ là đi bộ, là đói, là rét… mà còn là không bao giờ được ngủ một giấc thật sự yên.

Sau này, khi trở về, có thời gian ông vẫn giữ thói quen ngủ chập chờn. Chỉ một tiếng động nhẹ cũng làm ông tỉnh giấc. Bà tôi bảo có những đêm ông ngồi dậy rất lâu, không ngủ lại được.

Chiến tranh đã qua… nhưng những đêm không ngủ thì vẫn còn ở lại đâu đó trong ông.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Mầm non Thạch Liên (17) | Câu chuyện thời hoa lửa