Bài viết

Mầm non Thạch Liên (21)

Hà Tĩnh30/04/2026Mầm non Thạch Liên3 lượt xem0 lượt chia sẻ

NGÀY TRỞ VỀ

Ông tôi nói, ngày trở về là điều mà người lính nào cũng mong đợi suốt những năm tháng chiến tranh. Nhưng khi ngày đó thật sự đến… cảm xúc lại không giống như mình từng tưởng tượng.

Hôm ấy, đơn vị ông nhận được tin chiến tranh kết thúc. Không có tiếng reo hò lớn như người ta vẫn nghĩ. Có người cười, có người ngồi xuống đất, có người chỉ im lặng nhìn xa xăm.

Ông nói lúc đó, trong đầu ông không nghĩ được gì nhiều.

Chỉ thấy nhẹ.

Nhưng cái nhẹ ấy… lại đi kèm với một cảm giác rất lạ.

Như vừa mất đi một điều gì đó.

Sau đó, ông theo đoàn trở về quê.

Con đường về làng vẫn vậy. Hàng tre, con ngõ nhỏ, cánh đồng quen thuộc… tất cả vẫn còn. Nhưng ông biết, bản thân mình đã không còn giống như ngày ra đi nữa.

Khi bước đến đầu làng, ông thấy bà đứng đó.

Bà không chạy lại ngay.

Chỉ đứng nhìn.

Như không dám tin.

Ông bước thêm vài bước nữa.

Bà mới chạy lại, ôm chặt lấy ông.

Ông nói, đó là lần đầu tiên ông thấy bà khóc nhiều đến vậy.

Không phải vì buồn.

Mà vì ông đã trở về.

Nhưng trong niềm vui ấy… lại có một khoảng trống.

Bởi không phải ai cũng có ngày trở về như ông.

Những ngày sau đó, trong làng có rất nhiều người đến hỏi thăm. Có người hỏi:
“Anh có gặp con tôi không?”
Có người hỏi:
“Nó còn sống không?”

Ông không biết trả lời thế nào.

Có những người ông đã từng gặp… nhưng giờ không còn nữa.

Có những người mất tích… không một tin tức.

Ông chỉ biết lắc đầu.

Có những câu hỏi… không có câu trả lời.

Có lần, một người mẹ đứng trước mặt ông, hỏi đi hỏi lại tên con mình. Ông im lặng rất lâu rồi chỉ nói:
“Tôi… không gặp.”

Người mẹ gật đầu.

Không khóc.

Chỉ quay đi.

Ông nói, cái quay lưng đó… ông nhớ suốt đời.

Chiến tranh kết thúc, nhưng nỗi đau thì không kết thúc cùng lúc.

Sau này, mỗi lần có dịp gặp lại đồng đội cũ, ông thường ngồi lặng nhiều hơn nói. Có lẽ vì những người ông muốn gặp nhất… lại không còn nữa.

Tôi từng hỏi ông:
“Ông có thấy mình may mắn không?”

Ông gật đầu.

Rồi nói rất chậm:
“May mắn… vì còn được về.”

Chỉ một câu như vậy thôi.

Nhưng tôi hiểu…

Để có một người trở về…

Đã có rất nhiều người phải ở lại.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Mầm non Thạch Liên (21) | Câu chuyện thời hoa lửa