Bài viết

Mầm non Thạch Liên (23)

Hà Tĩnh30/04/2026Mầm non Thạch Liên4 lượt xem0 lượt chia sẻ

NGÀY MƯA TRẮNG TRỜI

Ông tôi nói, có những ngày mưa mà cả đời ông không quên. Không phải vì lạnh… mà vì nó kéo dài đến mức người ta tưởng như không bao giờ dứt.

Hôm đó, đơn vị hành quân giữa một cơn mưa lớn. Mưa trắng trời, không nhìn rõ phía trước. Quần áo ướt sũng, giày dép nặng trịch vì bùn đất. Mỗi bước đi đều khó khăn.

Không ai nói gì.

Chỉ cúi đầu đi.

Có người bị sốt, người run lên vì lạnh. Nhưng không thể dừng lại lâu, vì nếu đứng yên… sẽ càng lạnh hơn.

Đến chiều, họ tìm được một chỗ tạm trú dưới một vách đá. Mọi người ngồi sát vào nhau để giữ ấm. Không có lửa, không có gì khô ráo.

Ông nói lúc đó ai cũng mệt, nhưng không ai than.

Một người lấy trong ba lô ra một miếng lương khô nhỏ, bẻ ra chia cho từng người. Mỗi người một chút thôi, nhưng ai cũng nhận.

Không phải vì đói.

Mà vì cảm giác… vẫn còn có nhau.

Đêm đó, mưa vẫn rơi không dứt.

Nhưng giữa cái lạnh và cái ướt ấy, ông nói ông cảm thấy ấm hơn… vì có đồng đội bên cạnh.

CÂU CHUYỆN 23: NGƯỜI VIẾT NHẬT KÝ

Trong đơn vị của ông có một người lính rất ít nói. Anh không tham gia trò chuyện nhiều, cũng không kể chuyện cười như những người khác. Nhưng tối nào, khi mọi người đã nghỉ, anh lại lấy ra một cuốn sổ nhỏ, ngồi viết.

Ông hỏi thì anh chỉ nói:
“Ghi lại thôi… để sau này còn nhớ.”

Không ai biết anh viết gì.

Chỉ thấy anh viết rất đều.

Có hôm mệt quá vẫn cố viết vài dòng.

Rồi một ngày, trong một trận đánh, anh hy sinh.

Sau đó, khi thu dọn đồ đạc, ông thấy cuốn sổ ấy. Ông mở ra xem.

Không phải những điều lớn lao.

Chỉ là những dòng rất đơn giản:
“Hôm nay hành quân xa.”
“Hôm nay trời mưa.”
“Hôm nay nhớ nhà.”

Có một dòng ông nhớ rất rõ:
“Không biết sau này mình có về được không.”

Ông đọc đến đó… rồi gấp lại.

Không ai trả lời được câu hỏi đó cho anh.

Nhưng những dòng chữ ấy… vẫn còn ở lại.

CÂU CHUYỆN 24: NGƯỜI GIỮ BA LÔ

Ông kể, trong đơn vị có một người lính chuyên nhận giữ đồ giúp mọi người khi hành quân. Không phải vì nhiệm vụ, mà vì anh khỏe, đi nhanh, nên thường xung phong mang thêm cho người khác.

Có lần, một người bị đau chân, anh đã mang giúp cả ba lô của người đó suốt một quãng đường dài. Không ai nhờ, anh tự làm.

Mọi người quen dần với việc đó.

Ai mệt, anh giúp.

Ai yếu, anh đỡ.

Rồi một lần, trong một trận đánh, anh không còn nữa.

Sau đó, khi kiểm lại đồ, mọi người phát hiện ba lô của anh nặng hơn bình thường. Mở ra, bên trong là đồ của rất nhiều người khác.

Ông nói lúc đó không ai nói gì.

Chỉ lặng im.

Có những người… không nói nhiều.

Nhưng việc họ làm… thì ai cũng nhớ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Mầm non Thạch Liên (23) | Câu chuyện thời hoa lửa