Bài viết

Mầm non Thạch Liên (5)

Hà Tĩnh29/04/2026Mầm non Thạch Liên4 lượt xem0 lượt chia sẻ

CÂU CHUYỆN: BỨC THƯ CUỐI CÙNG CỦA MÙA KHÓI LỬA

Trong ngăn tủ gỗ cũ của mẹ tôi luôn có một xấp thư đã úa vàng theo năm tháng. Những lá thư ấy được buộc bằng sợi dây đỏ đã bạc màu, nhưng mẹ tôi chưa bao giờ để mất. Mẹ nói đó là thư của ông ngoại – người đã đi qua chiến tranh và không trở về.

Ngày ông lên đường nhập ngũ, mẹ tôi còn rất nhỏ. Bà ngoại đứng ở bến xe, ôm chặt đứa con gái bé bỏng trong tay, còn ông ngoại mặc bộ quân phục giản dị, ánh mắt vừa kiên định vừa lưu luyến. Trước khi đi, ông chỉ kịp nói: “Ở nhà ngoan, ba sẽ trở về.” Rồi ông bước lên xe, mang theo cả một lời hứa chưa kịp hoàn thành.

Những ngày đầu, thư từ ông gửi về đều đặn. Trong thư, ông kể về những ngày hành quân gian khổ, về đồng đội, về những đêm rừng sâu chỉ có tiếng côn trùng và ánh lửa nhỏ. Mỗi lá thư là một niềm hy vọng để bà ngoại tiếp tục chờ đợi. Bà cẩn thận giữ từng tờ giấy, như giữ chính hơi thở của người mình yêu thương.

Nhưng rồi thời gian trôi đi, những lá thư thưa dần. Có những tháng không còn tin tức nào. Bà ngoại vẫn ra ngõ mỗi chiều, như một thói quen không thể bỏ. Mỗi lần nghe tiếng xe dừng lại, bà đều ngẩng lên, nhưng rồi lại thất vọng. Sự chờ đợi kéo dài thành những đêm không ngủ, thành những giọt nước mắt lặng lẽ rơi trong bóng tối.

Cho đến một ngày, bức thư cuối cùng được gửi đến. Không có ngày tháng rõ ràng, nét chữ run rẩy hơn trước. Trong thư, ông chỉ viết: “Nếu một ngày ba không trở về, hãy sống thật tốt.” Không có lời giải thích, không có địa chỉ, cũng không còn lời hứa nào nữa.

Từ đó, bà ngoại không còn đợi nữa, nhưng cũng không bao giờ quên. Bà không nhắc đến ông nhiều, nhưng mỗi đêm vẫn lặng lẽ mở lại những lá thư cũ. Ánh đèn vàng hắt xuống trang giấy cũ kỹ, như soi sáng lại cả một thời tuổi trẻ đã mất.

Mẹ tôi lớn lên trong sự im lặng ấy. Có lần mẹ hỏi bà: “Mẹ còn đợi không?” Bà chỉ trả lời: “Không đợi nữa… nhưng không quên được.” Câu nói ấy theo mẹ suốt cả cuộc đời, như một vết hằn không phai.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn