Bài viết

“Mang cả hình em vào trận đánh”

Vừa qua, chuyên mục Thư thời chiến đã nhận được những lá thư của CCB Võ Hoàng Minh viết trong những năm tháng ông còn ở quân ngũ. Đó là những lá thư tình mộc mạc và rất đỗi chân thành của người lính trẻ dành cho cô bạn học Kim Cương trong suốt gần 10 năm chinh chiến...

Hà Tĩnh12/04/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Vừa qua, chuyên mục Thư thời chiến đã nhận được những lá thư của CCB Võ Hoàng Minh viết trong những năm tháng ông còn ở quân ngũ. Đó là những lá thư tình mộc mạc và rất đỗi chân thành của người lính trẻ dành cho cô bạn học Kim Cương trong suốt gần 10 năm chinh chiến, cũng là gần 10 năm họ không một lần gặp mặt. Giữa đạn bom và không khí ngột ngạt của chiến tranh, hai bạn trẻ luôn hướng về nhau với một niềm tin sắt đá một ngày gần nhất họ sẽ đi qua cuộc chiến để thành chồng, thành vợ…

Tháng 5-1968, Võ Hoàng Minh rời quê hương Kỳ Phong (Kỳ Anh, Hà Tĩnh) vào bộ đội. “Không ngờ lại xa em đột ngột quá. Cứ tin chắc rằng năm nay anh em ta lại học tập, chung sống cùng nhau. Thời gian xa Cương đã bốn tháng hai ngày rồi. Mới đó thôi mà lý trí và nếp nghĩ đã cảm thấy lâu quá”. (Thư ngày 2-10-1968).

Từ địa chỉ hòm thư 683.034.JB05, chiến sĩ Võ Hoàng Minh đã gửi hơn 10 lá thư chất chứa nỗi nhớ thương quê nhà cũng như tình yêu đôi lứa cho Kim Cương - cô bạn gái học cùng lớp C3.

Ngày 14-10-1968

Em Cương mến nhớ!

Đọc thư Cương, anh thấy được tình cảm chân thật trong trắng của người em gái không bà con họ hàng mà rất đáng yêu, đáng mến. Thư Cương làm anh rạo rực trong lòng, làm anh suy nghĩ thêm về những ngày đã xa. Nhớ rất rõ mọi cử chỉ, hành động, thậm chí là nét mặt nghĩ suy của Cương khi ngồi viết thư cho anh. Anh ở chiến trường Đồng Lộc-Can Lộc hơn ba tháng, đến ngày 9-11 sẽ rời Can Lộc ra Nghi Xuân.

Em Cương à! Cuộc đời chiến binh nay đây mai đó, có khi 4-5 tháng miệt mài một chỗ, cũng có khi rong ruổi đến các chiến trường. Nhưng dù ở đâu, đi đâu, gay go ác liệt thế nào đi nữa anh vẫn cố gắng hoàn thành nhiệm vụ cách mạng. Anh tin tưởng mình sẽ chiến thắng, giống như em giành thắng lợi trong học tập. Anh thắng thù bằng khí thế xốc tới của dân tộc, thắng Mỹ bằng niềm tin vào cách mạng. Dù khó khăn thế nào anh cũng cố gắng hoàn thành. Anh quyết rèn cho mình bước đi rắn rỏi, đúc cho mình một bản lĩnh kiên trung… Cương ơi, anh biết nói với em những gì nữa nhỉ, khi lòng anh bề bộn những nghĩ suy. Bất kỳ lá thư nào em cũng nên nhớ cho anh một điều: Đó là tiếng nói bên trong của nỗi lòng anh chứ không phải là những tư duy hào nhoáng của kiến thức”.

Những lá thư của CCB Võ Hoàng Minh đang được lưu giữ tại Bảo tàng Lịch sử Quân sự Việt Nam.

Tiếng lòng của người lính trẻ được gửi gắm trọn vẹn qua những cánh thư. Thư dù đã dài, nhưng Võ Hoàng Minh luôn thấy còn chưa đủ. “Anh còn muốn viết nữa, viết mãi cho Cương. Dù ngày gặp mặt của anh em mình không thể định, song Cương mãi mãi là của lòng anh. Anh sẽ cố gắng cùng đơn vị lập công để đến ngày thống nhất tặng em”. (Thư ngày 1-7-1970).

Quảng Bình ngày 1-4-1971

Cương thương nhớ của lòng anh!

Anh viết lá thư này cho em trên đất Quảng Bình, nơi đơn vị tập kết để chuẩn bị vào Nam. Cương ạ, gần ba năm rồi xa em, gần ba năm làm người lính chiến, anh hiểu hơn nữa những chân tình mộc mạc của anh và em. Xa em, anh muốn và mong em sẽ thêm khôn lớn, và may mắn sẽ mỉm cười với chúng ta. Anh mong rằng tất cả tình cảm em dành cho anh sẽ vẫn mãi như xưa. Chúc em ở lại muôn vàn may mắn, cậu mợ và các em khỏe mạnh. Anh sẽ mang cả hình em vào trận đánh!”.

Liên tục phải chiến đấu với kẻ thù nhưng Võ Hoàng Minh luôn giữ trong mình hình ảnh người con gái anh yêu thương. Mong tin từ hậu phương sau mỗi trận đánh, anh lại trải nỗi nhớ thương trên những trang thư:

Anh mài bút xuống những tờ giấy trắng như mài ánh mắt tận mãi chân trời để chờ mong, ngóng tin em. Những lá thư viết bằng mực đen trên giấy trắng chính là máu thịt và sức lực của người lính trận gửi về hậu phương. Thời gian qua em có biết anh đã sống khổ sở thế nào vì vắng tin và thư từ của em? Kim Cương yêu dấu của lòng anh, nếu có thể anh dám đánh đổi 5 năm chiến sĩ lấy một ngày thăm em. Em có tin điều đó không? Điều đó sẽ không có trong thực tế, nhưng mà có thật trong tim óc của anh đấy! Tình yêu và nỗi nhớ thương em có khi tràn ngập tất cả lòng anh. Những lúc ấy anh thẫn thờ không nói, không

trò chuyện với bất kỳ ai”.

(Thư ngày 20-9-1972).

Thư của Võ Hoàng Minh không hề thấy nhắc tới những gian khổ, mất mát hy sinh của đồng chí, đồng đội bởi anh muốn người bạn gái của mình hãy lạc quan, tin tưởng vào ngày mai chiến thắng. Tuy cũng có những phút lo lắng cho tương lai của hai người, song suy nghĩ ấy chỉ đôi lần thoáng qua bởi “Niềm tin chiến thắng sẽ đến với những con người chân chính”, giúp anh vững vàng hơn trong mỗi trận đánh.

Cương yêu quý nhất của anh!

Anh đã bắt đầu tìm thấy sự yên tĩnh của cuộc đời mình trong con người em. Mấy năm xa cách, mấy năm anh vẫn được trò chuyện cùng em. Bao nhiêu ngày quân ngũ là bấy nhiêu ngày anh suy nghĩ về em, gửi nhớ thương đến em. Anh có thể nói rằng anh sẽ yêu em đến phút chót của cuộc đời mình, nếu em vẫn xem anh là người duy nhất gửi gắm cuộc đời mình, cho em tình yêu và hạnh phúc.

Cương ơi, chúng ta vẫn sẽ còn phải xa nhau bởi cuộc chiến tranh này không dễ gì kết thúc. Cuộc đời chiến sĩ cho anh những ý niệm đúng đắn và hiện anh đang sống bằng hai con người, hai tâm hồn tuy không hoàn toàn khác nhau. Con người thứ nhất vĩ đại hơn và xin nguyện hiến dâng cho cách mạng. Con người thứ hai vô hình và sâu thẳm, anh xin dành lại về em”. (Thư ngày 22-12-1972).

Chiến dịch Hồ Chí Minh kết thúc thắng lợi, đơn vị của Võ Hoàng Minh tiến vào cửa ngõ Sài Gòn. Anh được cấp trên giao nhiệm vụ ở lại cùng chính quyền và nhân dân xây dựng thành phố. Vậy là dù đã hòa bình nhưng Hoàng Minh và Kim Cương vẫn chưa thể gặp nhau. Nhưng hạnh phúc ngọt ngào cũng đã mỉm cười với họ. Chị Kim Cương chia sẻ: “Sau ngày thống nhất đất nước, chúng tôi vẫn tiếp tục thường xuyên thư từ cho nhau. Nhận được thư anh, tôi như đón nhận cả niềm tin anh trao gửi. Cuối cùng, tôi quyết định vào Nam để tìm gặp anh”.

Năm 1979 họ đã tổ chức một đám cưới thật giản dị và ấm cúng tại TP Hồ Chí Minh. Cuộc sống gia đình tuy trải qua nhiều khó khăn vất vả nhưng tổ ấm của họ vẫn luôn đầy ắp tiếng cười và tình yêu thương.

Khi chúng tôi nhận được những lá thư này, CCB Võ Hoàng Minh đã về cõi vĩnh hằng. Chị Kim Cương quyết định giao lại những lá thư thời chiến của chồng cho Bảo tàng Lịch sử quân sự Việt Nam với mong muốn: “Tình yêu dành cho anh tôi vẫn luôn giữ mãi trong tim. Còn những lá thư sẽ là thông điệp gửi gắm tới lớp trẻ, để họ hiểu rằng thế hệ chúng tôi đã có một thời như thế”.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn