MẢNH GIẤY GIỮA LÀN ĐẠN - NĐC
Nhiệm vụ của tôi là mang thư, mang tin từ nơi này sang nơi khác. Thư hồi đó không phải lúc nào cũng dài, có khi chỉ là một mảnh giấy nhỏ… nhưng lại rất quan trọng. Một lần, tôi được giao mang một mảnh giấy có nội dung khẩn đến đơn vị bộ đội đang đóng gần làng. Trên đường đi, tôi phát hiện có lính Pháp đang phục kích.
Nhiệm vụ của tôi là mang thư, mang tin từ nơi này sang nơi khác.
Thư hồi đó không phải lúc nào cũng dài, có khi chỉ là một mảnh giấy nhỏ… nhưng lại rất quan trọng.
Một lần, tôi được giao mang một mảnh giấy có nội dung khẩn đến đơn vị bộ đội đang đóng gần làng.
Trên đường đi, tôi phát hiện có lính Pháp đang phục kích.
Nếu quay lại thì không kịp. Nếu đi tiếp thì dễ bị bắt.
Tôi liền vo nhỏ mảnh giấy, nhét vào trong miệng… rồi giả vờ như một đứa trẻ đi chăn trâu.
Lính Pháp chặn tôi lại, lục soát người.
Chúng hỏi:
‘Mày đi đâu?’
Tôi trả lời:
‘Đi chăn trâu…’
Chúng kiểm tra khắp người nhưng không tìm thấy gì.
Một tên nghi ngờ, bắt tôi há miệng ra.
Tim tôi đập mạnh. Nếu phát hiện mảnh giấy… thì coi như xong.
Nhưng tôi đã khéo léo giấu mảnh giấy ở phía trong, nên chúng không thấy.
Sau một lúc, chúng cho tôi đi.
Tôi đi được một đoạn, tìm chỗ kín, lấy mảnh giấy ra, tiếp tục chạy đến nơi giao tin.
Nhờ mảnh giấy đó, đơn vị kịp thời thay đổi kế hoạch, tránh được cuộc tấn công của địch.
Đến bây giờ, tôi vẫn nhớ cảm giác hồi hộp ngày ấy.
Một mảnh giấy nhỏ… nhưng mang theo sinh mạng của nhiều người.
Thời hoa lửa, chúng tôi không nghĩ mình làm điều gì lớn lao.
Chỉ biết rằng, mỗi nhiệm vụ hoàn thành… là góp một phần nhỏ vào thắng lợi chung của đất nước.”



