Anh hùng Lực lượng vũ trang

Mảnh gương nhỏ

Hà Tĩnh10/04/2026Trần Nguyễn Triệu Huy - NDC (THPT Nguyễn Đổng Chi - Xã Đông Kinh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

“Tôi mang theo một mảnh gương nhỏ suốt những năm tháng ở chiến trường.

Năm 1966, tôi là công binh, chuyên làm nhiệm vụ rà phá bom mìn. Công việc lúc nào cũng đối mặt với hiểm nguy, chỉ một sơ suất nhỏ là không còn cơ hội sửa sai.

Mảnh gương ấy không phải để soi mặt. Tôi dùng nó để phản chiếu ánh sáng, kiểm tra những góc khuất khi nghi có bẫy mìn. Nó nhỏ thôi, chỉ bằng lòng bàn tay, nhưng đã giúp tôi nhiều lần tránh được nguy hiểm.

Một lần, đơn vị tôi nhận nhiệm vụ rà một con đường mới mở. Khu vực này vừa bị đánh phá, nên ai cũng căng thẳng. Tôi bò sát mặt đất, dùng mảnh gương để soi từng kẽ cỏ, từng vết đất lạ.

Đến một đoạn, tôi thấy trong gương phản chiếu một sợi dây rất mảnh – gần như không thể nhìn thấy bằng mắt thường. Tôi dừng lại ngay lập tức, ra hiệu cho đồng đội.

Sau khi kiểm tra kỹ, chúng tôi phát hiện đó là một bẫy mìn được giấu rất tinh vi. Nếu bước thêm một bước, có lẽ tôi và những người phía sau đã không còn.

Tối hôm đó, ngồi bên bếp lửa, tôi lấy mảnh gương ra nhìn. Trong đó không chỉ là gương mặt lấm lem bùn đất của tôi, mà còn là sự sống mà tôi vừa giữ được.

Chiến tranh qua đi, tôi trở về quê, mang theo mảnh gương ấy. Nó đã trầy xước, không còn rõ như trước. Nhưng với tôi, đó là một phần của ‘thời hoa lửa’ – nơi mỗi vật nhỏ bé cũng có thể quyết định giữa sống và chết.

Đến bây giờ, thỉnh thoảng tôi vẫn lấy nó ra, lau nhẹ rồi cất lại. Không phải để nhớ về nỗi sợ, mà để nhớ rằng mình đã từng sống những ngày mà mỗi khoảnh khắc đều quý giá hơn bao giờ hết.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Mảnh gương nhỏ | Câu chuyện thời hoa lửa