Mảnh gương nhỏ
Không phải để soi cho đẹp, mà để kiểm tra vết thương, hoặc đôi khi để gửi tín hiệu trong những tình huống cần thiết. Có những lúc rảnh hiếm hoi, bác soi vào mảnh gương, thấy gương mặt mình gầy đi, sạm nắng, khác hẳn ngày rời quê.
Bác Lê Văn Cường ở Hồng Bàng từng có một mảnh gương nhỏ mang theo trong ba lô.
Không phải để soi cho đẹp, mà để kiểm tra vết thương, hoặc đôi khi để gửi tín hiệu trong những tình huống cần thiết.
Có những lúc rảnh hiếm hoi, bác soi vào mảnh gương, thấy gương mặt mình gầy đi, sạm nắng, khác hẳn ngày rời quê.
“Nhìn mà không nhận ra mình nữa,” bác cười buồn.
Một lần, bác dùng mảnh gương để phản chiếu ánh sáng, giúp đồng đội xác định vị trí trong rừng.
Sau chiến tranh, mảnh gương đã mất, nhưng ký ức thì vẫn còn.
“Đó là lần hiếm hoi mình nhìn rõ chính mình giữa chiến tranh,” bác nói.



