Mảnh khăn tay
Mảnh khăn tay
Ngày lên đường, một cô gái trong làng đưa tôi chiếc khăn tay nhỏ. Cô chỉ cười và nói: “Giữ lấy làm kỷ niệm.” Tôi không kịp hỏi tên, cũng chẳng dám hứa điều gì. Chiếc khăn theo tôi suốt những năm tháng chiến tranh, sờn đi theo thời gian. Mỗi lần nhớ nhà, tôi lại lấy ra nhìn, như thấy lại cả quê hương. Có lần bom nổ gần, tôi tưởng mình không qua khỏi, tay vẫn nắm chặt chiếc khăn ấy. Đến giờ, tôi vẫn giữ nó như một phần ký ức không thể mất.



