Mảnh Khăn Tay Thêu Dở
Ông Nguyễn Văn Cường là cựu chiến sĩ bộ binh từng chiến đấu tại mặt trận Tây Nguyên. Ông kể về kỷ vật của một nữ thanh niên xung phong mà ông và đồng đội không bao giờ quên.
Năm 1973, đơn vị của ông Nguyễn Văn Cường đóng quân gần một trạm hậu cần nơi có đội nữ thanh niên xung phong phụ trách vận chuyển và tải thương. Trong số đó, cô gái trẻ nhất là Trịnh Thu Hà, mới 17 tuổi.
Thu Hà rất hay cười. Trong những giờ nghỉ hiếm hoi, cô thường ngồi bên bếp lửa, lấy kim chỉ ra thêu khăn tay cho các anh bộ đội.
Cô nói đùa:
“Khi nào hòa bình, em mở tiệm thêu ngoài Hà Nội!”
Một hôm, đơn vị nhận lệnh hành quân gấp ra mặt trận. Thu Hà dúi vào tay ông Cường một mảnh khăn đang thêu dở và cười:
“Khi nào về em thêu nốt cho anh nhé!”
Nhưng hôm sau, trên đường tải đạn vào tuyến trước, đội của Thu Hà trúng bom.
Cô cùng hai đồng đội hy sinh khi đang che chắn thùng đạn khỏi bốc cháy.
Nhiều ngày sau, ông Cường trở lại hiện trường và tìm thấy mảnh khăn tay cháy sém, vẫn còn dang dở hình một bông sen nơi góc vải.
Ông giữ nó suốt từ đó đến nay.
Mỗi lần nhìn lại, ông lặng người:
“Có những ước mơ chưa kịp lớn… đã nằm lại tuổi mười bảy.”



