Người có công giúp đỡ cách mạng

MẢNH MẢNG BOM Ở LẠI, CHỮ TÌNH CÒN NGUYÊN

Nghệ An07/07/2026Vũ Thị Hồng Ánh (xã Quỳnh Phú)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
MẢNH MẢNG BOM Ở LẠI, CHỮ TÌNH CÒN NGUYÊN

Năm 1972. Lịch sử ghi dấu đó là một trong những giai đoạn khốc liệt nhất của cuộc Kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Khi chiến trường miền Nam đang vẫy gọi, những giảng đường đại học, những thửa ruộng quê hương đều tạm gác lại phía sau. Tiếng loa phóng thanh dọc các ngõ xóm rộn rã bài ca ra trận. Ở tuổi 19, lứa tuổi đẹp nhất của đời người, tôi cũng như bao chàng trai xứ Nghệ ngày ấy, mang theo chiếc ba lô con cóc và một trái tim rực lửa, hăm hở lên đường.

Tôi là Nguyễn Tất Giai, sinh ra và lớn lên tại mảnh đất Quỳnh Phú, Nghệ An. Tháng 1 năm 1972, tôi chính thức mặc áo lính, mang theo hương vị mặn mòi của gió biển, cái nắng cháy lưng của miền Trung vào chiến trường. Điểm đến của tôi và đồng đội là Quân khu Trị Thiên – nơi mà mỗi nhành cây, ngọn cỏ, mỗi dòng sông đều phải gồng mình gánh chịu hàng vạn tấn bom đạn của kẻ thù. Tại đây, tôi là một người lính bộ binh, sau này mang cấp bậc Trung sĩ. Ở cái tuổi đôi mươi ấy, chúng tôi chẳng nghĩ gì nhiều về gian khổ, nụ cười lúc nào cũng nở trên môi dù áo vải đã sờn vai và chân rách da vì đá sắc đá tai mèo.

Chiến trường Trị Thiên những năm 1972 – 1975 là một túi bom đúng nghĩa. Khí hậu khắc nghiệt của miền Trung hòa cùng mùi thuốc súng khét lẹt. Có những ngày, chúng tôi phải ngâm mình dưới giao thông hào sũng nước, nhường nhau từng hớp nước sạch, chia nhau nửa phong lương khô bám đầy bụi đất.

Ban ngày bom tọa độ dập xuống tan hoang, ban đêm chúng tôi lại tranh thủ từng phút ôm súng giữ chốt, hoặc hành quân xuyên rừng dưới ánh chớp của bom bi. Đói, rét, sốt rét rừng hành hạ, nhưng hễ có lệnh nổ súng là tất cả lại bật dậy như những lò xo, lao về phía trước. Tình đồng đội lúc ấy thiêng liêng lắm, người ngã xuống chỉ kịp trao lại ánh mắt, người ở lại gánh thêm phần súng đạn của bạn để tiếp tục chiến đấu.

Trong một trận đánh ác liệt bảo vệ vùng giải phóng, đơn vị chúng tôi bị pháo bầy của địch oanh tạc dữ dội. Một tiếng nổ chát chúa vang lên ngay sát cạnh. Tôi lịm đi. Khi tỉnh dậy, xung quanh là mùi máu và thuốc súng, cơ thể đau nhức nhối bởi những mảnh bom găm vào da thịt.

Tôi may mắn sống sót, nhưng một phần sức khỏe đã gửi lại chiến trường với tỷ lệ suy giảm khả năng lao động 60%. Thế nhưng, nỗi đau thể xác không làm mờ đi ý chí. Giữa lằn ranh sinh tử, tinh thần thép của người chiến sĩ Quân khu Trị Thiên đã giúp tôi kiên cường điều trị để tiếp tục bám trụ cùng đơn vị cho đến ngày toàn thắng. Tháng 12 năm 1975, khi non sông đã liền một dải, nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc tạm hoàn thành, tôi xuất ngũ trở về quê hương Quỳnh Phú với quân hàm Trung sĩ và chiếc ba lô bạc màu.

Hơn 50 năm đã trôi qua kể từ ngày nhập ngũ, chàng thanh niên 19 tuổi năm xưa giờ đã là bác thương binh tóc bạc da mồi, sinh sống tại thôn 13, xã Quỳnh Phú. Những mảnh đạn năm xưa mỗi khi trái gió trở trời lại đau nhức nhối, như một chứng nhân lịch sử nhắc nhở về một thời hoa lửa. Tôi chưa bao giờ hối hận vì đã hiến dâng tuổi trẻ cho độc lập của nước nhà. Chiến tranh đã lùi xa, nhưng ký ức về những người đồng đội mãi nằm lại chiến trường Trị Thiên thì vẫn vẹn nguyên trong tim tôi, vẹn nguyên như tình yêu tôi dành cho mảnh đất này.

THÔNG ĐIỆP GỬI THẾ HỆ TRẺ HÔM NAY

Trân trọng giá trị của hòa bình: Mỗi một ngày yên bình mà các bạn đang sống, đang học tập và vui chơi hôm nay đều được đổi bằng xương máu, bằng tuổi trẻ và cả những vết thương suốt đời của thế hệ cha anh đi trước.

Tinh thần "Tàn nhưng không phế": Dù trong bất kỳ hoàn cảnh khó khăn nào, dù mang trên mình những thương tật của chiến tranh, người lính cụ Hồ vẫn luôn lạc quan, cống hiến. Thế hệ trẻ hôm nay có đầy đủ điều kiện thì không có lý do gì để lùi bước trước khó khăn.

Sống có lý tưởng và khát vọng: Hãy biến lòng tự hào lịch sử thành hành động cụ thể. Thanh niên Quỳnh Phú hôm nay cần xung kích, sáng tạo, ra sức học tập, lao động để xây dựng quê hương Nghệ An ngày càng giàu đẹp, xứng đáng với sự hy sinh của các thế hệ đi trước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
MẢNH MẢNG BOM Ở LẠI, CHỮ TÌNH CÒN NGUYÊN | Câu chuyện thời hoa lửa