Mảnh trời năm ấy
Nhưng với ông Lợi, mảnh trời năm ấy… không chỉ là bầu trời, mà là ký ức, là tình đồng đội, là một phần tuổi trẻ đã mãi mãi ở lại.
Chiều buông chậm trên cánh đồng làng. Ông Lợi ngồi trước hiên nhà, mắt nhìn lên khoảng trời xanh nhạt phía xa. Trên bàn, một mảnh vải dù đã cũ, được ông gấp gọn gàng như một báu vật.
Tôi hỏi:
“Ông ơi, sao ông cứ giữ mảnh vải này mãi vậy?”
Ông Lợi mỉm cười, ánh mắt xa xăm:
“Vì đó là… mảnh trời của ông năm ấy.”
Năm 1971, ông là lính thông tin, theo đơn vị hành quân qua nhiều cánh rừng, ngọn núi. Công việc của ông là đảm bảo liên lạc thông suốt – một nhiệm vụ thầm lặng nhưng vô cùng quan trọng.
Một lần, đơn vị ông đóng quân trên một quả đồi trọc. Ban ngày nắng cháy da, ban đêm gió lạnh thấu xương.
“Cái gì cũng thiếu,” ông kể,
“chỉ có bầu trời là lúc nào cũng ở trên đầu.”
Những lúc rảnh hiếm hoi, ông và anh em thường nằm ngửa trên đất, nhìn lên bầu trời. Có người chỉ mây, có người đếm sao, có người lặng im nghĩ về quê nhà.
Trong số đó có Quân – người bạn thân nhất của ông.
Quân hay nói:
“Sau này hòa bình, tao sẽ dẫn mày về quê tao. Trời ở đó xanh lắm.”
Ông Lợi cười:
“Trời ở đâu chẳng xanh?”
Quân lắc đầu:
“Không. Mỗi nơi có một mảnh trời riêng.”
Một buổi chiều, máy bay bất ngờ xuất hiện.
Không kịp chuẩn bị, bom trút xuống dồn dập. Đất đá bay mù mịt, không gian rung chuyển.
Ông và Quân lao vào hầm.
Một tiếng nổ lớn vang lên gần đó.
Khi khói bụi tan đi, ông gọi:
“Quân! Quân ơi!”
Không có tiếng trả lời.
Sau trận bom, ông cùng đồng đội đi tìm.
Họ tìm thấy Quân ở gần miệng hầm, bên cạnh là chiếc ba lô đã rách toạc. Trong tay Quân vẫn nắm chặt một mảnh vải dù – phần bị xé ra từ tấm tăng che.
Ông Lợi lặng người.
Ông nhẹ nhàng lấy mảnh vải ấy, gấp lại, giữ bên mình từ đó.
“Quân nói mỗi nơi có một mảnh trời riêng,” ông Lợi khẽ nói,
“còn với ông… mảnh trời ấy là nơi có đồng đội.”
Chiến tranh kết thúc, ông trở về. Bao nhiêu năm trôi qua, mảnh vải dù vẫn được ông giữ gìn cẩn thận.
Mỗi khi nhìn lên bầu trời, ông lại nhớ đến Quân – nhớ đến những ngày tháng gian khổ nhưng đầy tình người.
Chiều nay, bầu trời vẫn xanh.
Nhưng với ông Lợi,
mảnh trời năm ấy…
không chỉ là bầu trời,
mà là ký ức, là tình đồng đội,
là một phần tuổi trẻ
đã mãi mãi ở lại.



