Mặt trận Đường 9 - Khe Sanh năm 1968
Trong ký ức của những người lính năm xưa, hành trình dặm dài đất nước từ Chiến dịch Đường 9 - Khe Sanh (1968) cho đến ngày vỡ òa hạnh phúc trong Chiến dịch Hồ Chí Minh (1975) là một thiên trường ca về sự kiên cường và lòng dũng cảm. Với người lính già Lò Vần Sèng, hai mốc mson ấy chính là hai chương lớn nhất trong cuộc đời binh nghiệp của ông. Mưa Bom Và Khói Lửa Tại Đường 9 - Khe Sanh (1968). Mặt trận Đường 9 - Khe Sanh năm 1968 được mệnh danh là "địa ngục trần gian" hay "vùng đất lửa" Trị - Thiên, nơi Mỹ dốc toàn bộ hỏa lực, B-52 và pháo hạng nặng nhằm biến Khe Sanh thành một pháo đài bất khả xâm phạm.
Trong lời kể của ông Lò Vần Sèng, những ngày bám trụ tại Khe Sanh là chuỗi ngày thử thách sức chịu đựng tột cùng của con người:
Những đợt cày xới của B-52: Đất đá ở Khe Sanh bị xới tung, bốc mùi thuốc súng và mùi lưu huỳnh nồng nặc. Hầm chữ A nhiều lúc sạt lở, ông Sèng cùng đồng đội phải tự tay bới đất cứu nhau giữa hai đợt pháo.
Chiến thuật vây lấn, bám thắt lưng địch: Giữa bão đạn, những người lính như ông Sèng vẫn kiên cường bám vách đá, đào giao thông hào lấn dần vào các căn cứ địch. Bát cơm trộn bụi than, giọt nước suối ngấm vị lá mục được chia đôi nơi góc hầm tối om nhưng ngạt ngào tình đồng chí.
"Ở Khe Sanh, tiếng pháo nổ rung chuyển cả lòng đất suốt ngày đêm. Nhưng chúng tôi bảo nhau: Còn người là còn trận địa. Đất dưới chân có thể sạt, chứ tinh thần người lính thì không được ngã gục."



