Cựu chiến binh

MÀU ÁO BẠC ẤY!...

Bây giờ nhìn lại, tôi vẫn thấy chiếc áo ấy như một biểu tượng của tuổi trẻ – giản dị, trong sáng nhưng cũng mong manh và dễ phai. Nó nhắc tôi rằng, dù thời gian có trôi đi, những ký ức đẹp đẽ ấy sẽ luôn còn nguyên vẹn trong lòng, như màu áo bạc ngày ấy.

Hải Phòng12/01/2026Nguyễn Văn Lập (Đoàn xã Hà Đông)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
MÀU ÁO BẠC ẤY!...

MÀU ÁO BẠC NGÀY ẤY!...

Đêm ấy, chiến hào rung lên từng đợt pháo địch như cơn cuồng nộ. Đất đá đổ xuống vai tôi, bùn nhão tràn vào mắt, còn mùi thuốc súng khiến tôi cay xè mũi. Tôi ép sát mình vào vách hào, tim đập thình thịch. Giữa đám bộ quân phục sẫm màu, tôi nhìn thấy An với chiếc áo bạc lờ mờ phát sáng.

“Cậu… áo cậu sáng quá, che lại đi!” Tôi thì thầm, mắt dán vào bờ hào phía trước.

An kéo cổ áo lên, ánh bạc vẫn lóe lên. Cậu nhìn tôi, nở nụ cười mệt mỏi:
“Anh lo quá… che cũng không hết đâu. Mình vẫn phải làm việc.”

Tôi nắm tay cậu, giọng thấp: “Nhưng cậu còn quá trẻ, hai mươi tuổi thôi, đã phải đứng giữa pháo và bùn đất thế này. Đừng liều mạng!”

An cúi xuống, tay vội vã điều chỉnh máy: “Em biết… nhưng nếu không truyền được tín hiệu, họ sẽ kẹt lại phía trước. Anh tưởng tượng mà xem, bao nhiêu đồng đội sẽ nguy hiểm…”

Một quả pháo nổ gần làm chiến hào rung bần bật. Đất đá tràn xuống, phủ kín cả tôi và An. Tôi hốt hoảng kéo cậu xuống: “Cậu nằm yên đi! Cậu điên à!” An bật dậy, giơ cao ăng-ten, bùn đất văng tung tóe: “Không! Hòa, anh phải tin em! Tín hiệu này phải đi đến họ!” Tôi hít một hơi thật sâu, tay ôm bùn phủ khắp mặt, nhìn cậu: “Cậu… cậu nghĩ tới mình không vậy?” An cười yếu ớt: “Có… nhưng mình nghĩ tới anh em đang chờ ở phía trước nhiều hơn. Anh thấy không? Một lần nữa thôi, mình phải cố.”

Máu chảy xuống má cậu, trộn với bùn đất. Cậu vẫn không dừng, tay run run dò tần số. Tôi đứng cạnh, thầm cầu trời phù hộ: “Làm ơn, tín hiệu đi được.” Cuối cùng, giọng nói vang lên trong tai nghe: “Nhận được! Tọa độ đã chuyển!”

An thở hắt ra, ngồi phịch xuống chiến hào. Tôi vội kéo cậu vào lòng:
“Ôi trời, cậu điên thật… may quá, may quá…” An mỉm cười, nhắm mắt:
“Anh… đừng lo, mình vẫn ổn… chỉ hơi mệt thôi.”

Trời gần sáng, tiếng súng thưa dần, sương trắng phủ lên chiến hào. Tôi gọi cậu lần nữa, nhận ra An đã lịm đi vì kiệt sức. Chiếc áo bạc lóe lên một vệt sáng mỏng manh, hứng ánh bình minh đầu tiên. Tôi nhìn mà nghẹn ngào.

Tôi vẫn nhớ, khi chúng tôi rời chiến hào, tôi đặt cậu lên cáng, phủ bạt xanh. Góc áo bạc vẫn nhô ra ngoài, như muốn níu lại ánh sáng. Tôi nhìn theo, lòng nặng trĩu nhưng cũng trào dâng ngưỡng mộ: tuổi hai mươi của An đã cháy hết mình, để lại ánh sáng và lòng dũng cảm giữa những năm tháng bi tráng của thời hoa lửa.

Giữa thời hoa lửa, có những người lính đã sống, đã chiến đấu và ngã xuống lặng lẽ như thế. Tuổi hai mươi của họ không kịp nở hoa trong hòa bình, nhưng đã cháy lên rực rỡ giữa chiến tranh - như màu áo bạc của An, sáng lên một lần cuối, giữa những năm tháng không thể nào quên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn