Bài viết

Màu áo giữa đại ngàn

iữa đại ngàn Trường Sơn bạt ngàn xanh thẳm, có một màu sắc luôn nổi bật—màu áo lính. Không rực rỡ, không chói lòa, nhưng bền bỉ và ấm áp như chính những con người khoác lên nó. Ngày tôi theo đoàn dân công lên núi, rừng già như nuốt chửng mọi dấu vết của con người.

Hà Tĩnh07/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Màu áo giữa đại ngàn Giữa đại ngàn Trường Sơn bạt ngàn xanh thẳm, có một màu sắc luôn nổi bật—màu áo lính. Không rực rỡ, không chói lòa, nhưng bền bỉ và ấm áp như chính những con người khoác lên nó. Ngày tôi theo đoàn dân công lên núi, rừng già như nuốt chửng mọi dấu vết của con người. Đường mòn nhỏ hẹp, lá rừng phủ kín lối đi. Mỗi bước chân đều in lên đất ẩm, rồi nhanh chóng bị xóa nhòa bởi gió và mưa. Nhưng rồi, giữa màu xanh ngút ngàn ấy, tôi nhìn thấy họ. Những người lính. Áo đã bạc màu, vai sờn chỉ, có chỗ vá chằng vá đụp. Vậy mà khi họ bước đi, cả khu rừng như sáng lên một thứ ánh sáng rất riêng—không phải ánh sáng của mặt trời, mà là của ý chí. Anh Thành là người đầu tiên tôi quen. Anh gùi trên lưng một bao gạo nặng, bước đi vững vàng trên con dốc trơn trượt. Thấy tôi loạng choạng, anh dừng lại, cười:
“Lần đầu lên rừng hả? Rồi quen thôi.” Tôi nhìn chiếc áo anh đang mặc. Màu xanh đã ngả sang xám, thấm đẫm mồ hôi và cả bùn đất. Nhưng lạ thay, tôi không thấy nó cũ kỹ, mà lại thấy nó thật đẹp. Đẹp vì nó đã đi qua biết bao con đường. Đẹp vì nó mang theo cả những gian khổ và hy sinh. Những đêm nghỉ chân, chúng tôi quây quần bên bếp lửa. Ánh lửa hắt lên những tấm áo, làm chúng ánh lên màu cam ấm áp. Có người lặng lẽ vá lại chỗ rách, có người ngả lưng ngủ vội. Và có người ngồi nhìn xa xăm, nơi đại ngàn tối đen như mực. Tôi hỏi anh Thành:
“Áo cũ thế này… sao không thay cái mới anh?” Anh cười, xoa nhẹ lên vai áo:
“Áo này theo anh từ đầu chiến dịch. Thay rồi… lại nhớ.” Tôi không hỏi thêm nữa. Chỉ chợt hiểu, với họ, chiếc áo không chỉ là trang phục—mà là một phần ký ức. Một lần, đơn vị phải vượt qua một khu rừng bị bom cày xới. Cây đổ ngổn ngang, đất đá lẫn lộn. Giữa khung cảnh hoang tàn ấy, những màu áo vẫn di chuyển, lặng lẽ mà kiên cường. Có người ngã xuống. Chiếc áo nằm lại giữa đại ngàn. Nhưng rồi, những người khác lại tiếp tục bước đi. Màu áo ấy không mất đi—nó chỉ được tiếp nối. Nhiều năm sau, khi trở lại Trường Sơn, tôi không còn thấy những đoàn quân năm xưa. Rừng đã xanh trở lại, chim hót vang khắp lối. Tôi đứng giữa đại ngàn, chợt nhớ đến những màu áo đã từng đi qua nơi này. Có thể thời gian đã làm phai màu vải, nhưng không thể làm phai đi ý nghĩa của nó. Bởi màu áo ấy không chỉ nằm giữa đại ngàn. Nó còn nằm trong ký ức, trong lòng người, và trong chính sự bình yên của hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn