Mẩu bánh chia đôi
Không suy nghĩ nhiều, bác bẻ đôi mẩu bánh, đưa một nửa cho bạn. Cả hai ăn chậm rãi, như để kéo dài thêm chút sức lực.
Bác Phạm Văn Hòa, cựu chiến binh phường Hồng Bàng, kể về một lần hành quân dài ngày, lương thực gần như cạn kiệt.
Trong ba lô, bác chỉ còn lại một mẩu bánh nhỏ. Khi đang định ăn, bác thấy một đồng đội ngồi bên cạnh, gương mặt mệt mỏi.
Không suy nghĩ nhiều, bác bẻ đôi mẩu bánh, đưa một nửa cho bạn. Cả hai ăn chậm rãi, như để kéo dài thêm chút sức lực.
“Không ai nói gì, nhưng lúc đó thấy ấm lòng lắm,” bác kể.
Sau này, người đồng đội ấy đã hy sinh trong một trận đánh. Mẩu bánh ngày ấy trở thành ký ức mà bác không bao giờ quên.
“Chỉ là một mẩu bánh thôi, nhưng đó là tất cả những gì mình có lúc đó,” bác nói.
Giờ đây, mỗi khi thấy con cháu ăn uống đầy đủ, bác lại nhớ về những ngày gian khó. Và càng trân trọng hơn những gì đang có.



