Máu đổ nhưng chí không sờn
Trong căn nhà nhỏ tại ấp Phú Thạnh (Xã Lương Thế Trân), Mẹ VNAH Lê Thị Tuỳ thường ngồi lặng yên nhìn xuống đôi bàn tay chằng chịt vết sẹo. Ở tuổi xưa nay hiếm, ký ức của mẹ không còn minh mẫn về những việc đời thường, nhưng những trận đòn roi và đặc biệt là chuyện mười cây đinh xuyên thấu đầu ngón tay do năm xưa bị kẻ thù tra tấn thì vẫn còn vẹn nguyên như mới hôm qua.
Mẹ Tuỳ tham gia kháng chiến khi tuổi đời còn rất trẻ, độ tuổi đẹp nhất của người phụ nữ. Chiến tranh cướp đi của mẹ tất cả những gì bình dị nhất: chồng, con lần lượt hy sinh. Nỗi đau mất mát không làm mẹ gục ngã, mà trái lại càng hun đúc thành ngọn lửa căm thù, biến người phụ nữ hiền lành thành chiến sĩ giao liên kiên trung. Mẹ nhận mọi nhiệm vụ, treo cờ cách mạng, làm công tác dân vận, tuyên truyền..., bất chấp hiểm nguy rình rập.
Những ngày bị giặc bắt, kẻ thù dùng mọi thủ đoạn tàn bạo để tra tấn mẹ. Dã man nhất là việc chúng buộc mẹ phải tự dùng đinh đóng xuyên qua mười đầu ngón tay. Mỗi nhát búa nện xuống là một lần đau đớn thấu tận tâm can, máu tuôn trào ướt đẫm cả bàn tay.

Ðoàn viên, thanh niên lắng nghe lời dạy của Mẹ VNAH Lê Thị Tuỳ: “Mình khai ra đồng đội thì mình sống, nhưng lương tâm mình chết”.
Giọng mẹ run run khi nhắc lại: “Ngày nào chúng cũng bắt tôi tự đóng đinh cúc vào mười đầu ngón tay. Ðau đớn lắm, nhưng tôi tự nhủ phải cắn răng chịu đựng, không được để chúng khinh rẻ mình”.
Trong suốt những ngày tháng bị dày vò thân xác ấy, mẹ không hề rơi một giọt nước mắt. Không khóc vì sợ hãi, đau đớn, mẹ giữ lại những giọt nước mắt ấy như lời khẳng định về sự kiên định không gì lay chuyển nổi trước kẻ thù.
Khi được hỏi vì sao có thể can trường đến thế, mẹ cười hiền hậu: “Mình làm cách mạng đồng nghĩa với chấp nhận hy sinh. Mình khai ra đồng đội thì mình sống, nhưng lương tâm mình chết”.



