Cựu Thanh niên xung phong

Màu ký ức giữa lửa đạn

Và trong ký ức của tôi, giữa những ngày tháng khốc liệt nhất, vẫn luôn tồn tại một màu sắc không bao giờ phai nhạt— Đó là màu của tuổi trẻ, của hy sinh, và của những ước mơ không bao giờ tắt.

Hải Phòng24/03/2026Đoàn xã Hà Đông (Đoàn xã Hà Đông)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi vẫn nhớ rất rõ mùa hè năm ấy – mùa hè của khói bom và những ngày không ngủ. Khi đó tôi vừa tròn hai mươi tuổi, cái tuổi đáng ra phải được cắp sách đến trường, mơ về tương lai, thì lại khoác lên mình màu áo thanh niên xung phong, bước vào nơi mà mỗi ngày sống là một lần đối diện với cái chết.

Con đường chúng tôi phụ trách là tuyến huyết mạch. Ban ngày, máy bay gầm rú trên đầu, bom trút xuống như mưa. Ban đêm, chúng tôi lại lặng lẽ ra đường, san lấp hố bom, giữ cho xe qua. Có những hôm đất còn nóng hổi, khói vẫn bốc lên, vậy mà ai cũng lao vào làm, không ai bảo ai.

Tôi nhớ Lan – cô bạn cùng tổ, người nhỏ nhắn nhưng gan dạ nhất đơn vị. Lan hay cười, nụ cười trong veo giữa khói bụi chiến tranh. Mỗi lần nghỉ tay, Lan lại lấy trong túi ra một mảnh giấy đã nhàu, đọc thư của mẹ. Giọng Lan nhẹ lắm, nhưng giữa tiếng gió và mùi thuốc súng, nó như một thứ gì đó rất bình yên.

“Chiến tranh rồi cũng qua thôi,” Lan thường nói vậy. “Lúc đó, tụi mình sẽ về, trồng một vườn hoa thật lớn.”

Tôi cười, bảo:
“Ừ, trồng thật nhiều hoa. Để bù cho những ngày chỉ thấy đất và lửa.”

Nhưng chiến tranh không dịu dàng như những ước mơ.

Một đêm, khi chúng tôi đang lấp một hố bom lớn, còi báo động vang lên. Máy bay quay lại. Mọi người tản ra, tìm chỗ trú. Tôi và Lan còn đang cố kéo một tấm gỗ chắn đường thì một tiếng nổ chói tai vang lên.

Tôi chỉ kịp nghe Lan gọi tên mình.

Khi tỉnh lại, mọi thứ im lặng đến đáng sợ. Con đường vẫn đó, nhưng đầy những vết thương mới. Đồng đội chạy đến, gọi tôi dậy. Tôi hoảng loạn tìm Lan.

Nhưng Lan không còn nữa.

Người ta nói Lan đã đẩy tôi ra trước khi quả bom rơi xuống.

Tôi không khóc nổi. Chỉ thấy lòng mình trống rỗng, như một khoảng trời vừa bị xé toạc.

Những ngày sau đó, tôi vẫn tiếp tục công việc. Vẫn con đường ấy, vẫn những hố bom cần lấp. Nhưng mỗi lần cúi xuống xúc đất, tôi lại thấy như có ai đó đang đứng bên cạnh, cười nhẹ và nói: “Nhanh lên, xe sắp qua rồi.”

Chiến tranh kết thúc.

Tôi trở về, mang theo một ba lô cũ và những ký ức không thể nào quên. Tôi đã đi qua nhiều nơi, sống một cuộc đời bình yên như bao người khác. Nhưng có một điều tôi luôn giữ lời hứa.

Tôi trồng một khu vườn.

Trong khu vườn ấy, có rất nhiều hoa. Những bông hoa đủ màu, nở rực rỡ dưới nắng. Mỗi lần đứng giữa vườn, tôi lại thấy như Lan đang ở đâu đó, vẫn mỉm cười, vẫn nói về những ngày mai tươi sáng.

Người ta hỏi tôi:
“Vì sao lại trồng nhiều hoa đến vậy?”

Tôi chỉ nhẹ nhàng trả lời:
“Để nhớ về một thời… khi giữa lửa đạn, chúng tôi vẫn tin vào cái đẹp.”

Và trong ký ức của tôi, giữa những ngày tháng khốc liệt nhất, vẫn luôn tồn tại một màu sắc không bao giờ phai nhạt—

Đó là màu của tuổi trẻ, của hy sinh, và của những ước mơ không bao giờ tắt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn