Màu tím hoa sim năm ấy
Có những màu tím không chỉ là màu của một loài hoa. Mà là màu của ký ức. Màu của một thời tuổi trẻ đi qua chiến tranh. Người ta gọi đó là màu tím hoa sim năm ấy. Ở một vùng đồi thuộc Quảng Trị, nơi từng in dấu chân của những đoàn quân trên tuyến đường Trường Sơn, có những triền đồi phủ đầy hoa sim. Màu tím trải dài đến tận chân trời. Lặng lẽ. Nhưng không bao giờ quên. Ngày ấy, chiến tranh còn đang khốc liệt. Có một người lính trẻ tên Hòa, quê ở Hà Tĩnh, hành quân qua những đồi sim tím ấy. Anh còn rất trẻ. Tuổi đôi mươi. Ba lô nặng. Nhưng ánh mắt vẫn sáng. Trong một lần dừng chân, Hòa gặp một cô gái thanh niên xung phong đang hái hoa sim ven đường. Cô nói: – Hoa này mọc nhiều lắm. Nhưng không phải ai cũng kịp nhìn. Hòa hỏi: – Vì sao? Cô trả lời rất khẽ: – Vì chiến tranh không chờ mình ngắm hoa. Câu nói ấy theo Hòa suốt những chặng đường sau đó. Giữa bom đạn. Giữa hành quân. Giữa những đêm không ngủ. Anh vẫn nhớ màu tím ấy. Có một trận đánh lớn. Đơn vị bị chia cắt. Khi quay lại nơi cũ, đồi sim vẫn còn đó. Nhưng nhiều người không còn trở về. Hòa đứng giữa đồi hoa. Gió thổi qua. Hoa sim rung nhẹ như một lời thì thầm của quá khứ. Anh không nói gì. Chỉ lặng im. Nhiều năm sau hòa bình, Hòa trở lại. Đồi sim năm xưa vẫn tím. Nhưng con đường đã khác. Không còn dấu bom. Không còn tiếng súng. Chỉ còn gió và hoa. Ông đứng rất lâu. Nhìn màu tím trải dài trước mắt. Rồi khẽ nói: – Hóa ra… năm ấy mình đã đi qua một mùa hoa mà không kịp ngắm. Và người ta hiểu rằng: Màu tím hoa sim năm ấy không chỉ là màu của một loài hoa. Mà là màu của ký ức chiến tranh – nơi có mất mát, có hy sinh, và có những điều đẹp đẽ đã kịp nở giữa khốc liệt nhất của đời người.



