Cựu Thanh niên xung phong

Máu và hoa....

ôi gặp lại bà vào một buổi sáng tháng Bảy, khi cả nghĩa trang chìm trong sắc trắng của những vòng hoa tưởng niệm. Bà đứng lặng trước một ngôi mộ nhỏ, tay run run đặt bó hoa cúc vàng xuống, đôi mắt đã mờ theo năm tháng nhưng vẫn ánh lên một nỗi niềm rất sâu.

Hải Phòng24/03/2026Đoàn xã Hà Đông (Đoàn xã Hà Đông)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi gặp lại bà vào một buổi sáng tháng Bảy, khi cả nghĩa trang chìm trong sắc trắng của những vòng hoa tưởng niệm. Bà đứng lặng trước một ngôi mộ nhỏ, tay run run đặt bó hoa cúc vàng xuống, đôi mắt đã mờ theo năm tháng nhưng vẫn ánh lên một nỗi niềm rất sâu. Tôi hỏi khẽ:
“Bà thăm ai vậy ạ?” Bà nhìn tôi, giọng chậm rãi:
“Đồng đội… cũng là tuổi trẻ của bà.” Câu nói ấy khiến tôi lặng người. Bà kể, ngày ấy bà là thanh niên xung phong. Mười tám tuổi, rời quê, mang theo một chiếc khăn tay mẹ thêu và lời dặn: “Đi rồi nhớ trở về.” Nhưng không phải ai cũng có thể trở về. Đơn vị của bà đóng quân ở một tuyến đường trọng điểm. Bom rơi ngày đêm. Đất đá bị xới tung, cây cối cháy đen. Vậy mà giữa nơi tưởng như chỉ có chết chóc ấy, họ vẫn sống, vẫn cười, vẫn mơ ước. “Ngày đó tụi bà hay gọi đùa nơi ấy là ‘vườn hoa’,” bà kể, nở một nụ cười buồn.
“Vì dù bom đạn thế nào, tụi bà vẫn tin sẽ có ngày hoa nở.” Trong đơn vị có Hương – cô gái trẻ nhất, chỉ mới mười bảy tuổi. Hương thích hoa lắm. Mỗi lần nghỉ tay, Hương lại đi nhặt những cành cây còn sót lại, cắm thành một “bình hoa” nhỏ bên miệng hầm. Có lần bà trêu:
“Ở đây toàn khói với lửa, kiếm đâu ra hoa?” Hương cười:
“Không có thì mình tưởng tượng. Sau này hòa bình, em sẽ trồng thật nhiều hoa, trồng cả một đồi.” Nụ cười của Hương sáng đến mức khiến ai cũng tin vào ngày mai. Nhưng chiến tranh không cho ai nhiều thời gian để mơ. Một buổi chiều, khi đơn vị đang làm nhiệm vụ, máy bay bất ngờ quay lại. Tiếng còi báo động vang lên dồn dập. Mọi người chạy tản ra. Hương lúc đó đang giúp một đồng đội bị thương. “Chạy đi!” – bà hét lên. Nhưng Hương lắc đầu:
“Chị đi trước đi!” Rồi một tiếng nổ vang trời. Khi mọi thứ lắng xuống, bà chỉ còn thấy một khoảng đất cháy đen… và chiếc khăn tay Hương vẫn giữ trong túi áo, cháy dở. Bà không nhớ mình đã khóc bao lâu. Chỉ nhớ rằng từ ngày hôm đó, mỗi lần nhìn thấy hoa, bà lại nghĩ đến Hương. Chiến tranh kết thúc. Bà trở về, mang theo ký ức và những mất mát không thể gọi thành tên. Nhiều năm sau, bà quay lại nơi xưa. Con đường đã đổi khác, cây cối xanh trở lại. Và đúng như lời hứa năm nào— Bà trồng hoa. Không chỉ một vườn, mà là cả một triền đồi. Hoa cúc, hoa mười giờ, hoa giấy… đủ màu sắc. Mỗi bông hoa như một lời nhắc nhớ, một lời tri ân. “Máu đã đổ xuống mảnh đất này,” bà nói, mắt nhìn xa xăm.
“Nhưng chính từ đó, hoa mới có thể nở.” Tôi nhìn theo ánh mắt bà. Gió nhẹ thổi qua, làm những cánh hoa rung rinh như đang thì thầm điều gì đó. Có lẽ, đó là tiếng nói của quá khứ. Một quá khứ không chỉ có đau thương, mà còn có cả niềm tin, hy vọng và những ước mơ dang dở. Trước khi rời đi, bà đặt tay lên ngôi mộ, khẽ nói:
“Hương à… hoa đã nở rồi.” Tôi đứng lặng, trong lòng chợt hiểu— Có những hy sinh không biến mất. Chúng hóa thành đất, thành gió, thành những bông hoa nở mỗi mùa… Và trong từng cánh hoa ấy, luôn có một màu đỏ không bao giờ phai— Màu của máu… và của một thời tuổi trẻ rực rỡ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn