MẸ BÙI THỊ HÒE
Những năm tháng chiến tranh, ở những làng quê yên bình của Hải Dương, có biết bao người mẹ đã đứng bên những con đường làng để tiễn chồng, tiễn con lên đường. Không tiếng súng, không chiến hào, nhưng trong lòng họ cũng có một cuộc chiến của riêng mình – cuộc chiến giữa tình yêu thương và trách nhiệm với quê hương, đất nước.
Ở thôn Cúc, xã Kiến Quốc, huyện Ninh Giang, tỉnh Hải Dương, mẹ Bùi Thị Hòe đã trải qua những năm tháng như thế.
Mẹ sinh năm 1930. Khi đất nước bước vào những năm tháng chiến tranh, gia đình mẹ cũng như nhiều gia đình khác trong làng phải đối mặt với những cuộc chia ly.
Người chồng của mẹ lên đường tham gia kháng chiến.
Rồi những người con cũng tiếp bước cha.
Mỗi lần người thân rời khỏi mái nhà, trong lòng người ở lại lại thêm một nỗi lo. Nhưng thời chiến, những người phụ nữ ở hậu phương hiểu rằng người đàn ông trong gia đình không chỉ là chồng, là cha, mà còn là người con của quê hương, đất nước.
Mẹ Hòe đã chấp nhận phần thiệt thòi về mình.
Mẹ ở lại chăm lo gia đình, làm chỗ dựa cho những người thân còn ở quê nhà, đồng thời âm thầm dõi theo những người đang ở nơi chiến trường.
Có lẽ những ngày ấy, điều mẹ mong mỏi nhất chỉ là một tin báo bình an.
Một lá thư từ chiến trường.
Một lần được nghe tin chồng, tin con vẫn khỏe.
Nhưng chiến tranh không phải lúc nào cũng đem đến những tin vui.
Những người ra đi có người trở về, có người mãi mãi nằm lại nơi chiến trường. Với mẹ Hòe, những năm tháng chiến tranh đã để lại những mất mát lớn lao và trở thành một phần ký ức không thể nào quên.
Sau chiến tranh, đất nước hòa bình.
Những người lính trở về quê hương bắt đầu cuộc sống mới. Những người không trở về được ghi tên trên những tấm bia liệt sĩ.
Còn những người mẹ như mẹ Hòe tiếp tục sống phần đời còn lại với những ký ức về những người thân đã đi qua chiến tranh.
Nhiều năm sau, sự hy sinh của mẹ và gia đình được Nhà nước ghi nhận bằng danh hiệu Bà mẹ Việt Nam Anh hùng.
Nhưng với mẹ, có lẽ danh hiệu ấy không thể nào lớn hơn những tình cảm mà mẹ dành cho chồng, cho con.
Bởi với một người mẹ, con mình dù là người lính, là anh hùng hay liệt sĩ thì trước hết vẫn là đứa con mà mình đã sinh ra, nuôi lớn và chờ đợi.
Năm 2024, đoàn công tác của Học viện An ninh nhân dân đã về thôn Cúc, xã Kiến Quốc để thăm hỏi, tặng quà mẹ Bùi Thị Hòe nhân dịp kỷ niệm Ngày Thương binh - Liệt sĩ.
Cuộc gặp ấy diễn ra trong thời bình.
Những người đến thăm mẹ là thế hệ được sinh ra khi chiến tranh đã lùi xa.
Nhưng giữa những con người của hai thế hệ ấy vẫn có một điểm chung: lòng biết ơn.
Bởi nếu không có sự hy sinh của những người đi trước, thế hệ hôm nay sẽ không có được những ngày tháng bình yên.
Thời gian đã trôi qua.
Con đường làng ở Kiến Quốc hôm nay đã khác xưa. Những ngôi nhà mới mọc lên, trẻ em được đến trường, cuộc sống của người dân ngày càng tốt đẹp hơn.
Nhưng trong một mái nhà của người mẹ Việt Nam Anh hùng, ký ức về những năm tháng chiến tranh vẫn còn đó.
Mẹ Bùi Thị Hòe đã đi qua một thời kỳ mà tiễn chồng, tiễn con ra trận là một phần của cuộc sống.
Mẹ đã chấp nhận những tháng ngày thiếu vắng người thân để họ được thực hiện nghĩa vụ với Tổ quốc.
Và chính những người mẹ như mẹ Hòe đã làm nên một phần hậu phương của những cuộc kháng chiến.
Không có họ, những người lính ngoài mặt trận sẽ khó có thể yên lòng chiến đấu.
Không có những người mẹ âm thầm chịu đựng, sẽ khó có những người con đủ sức bước qua những ngày gian khổ.
Bởi vậy, khi nhắc đến mẹ Bùi Thị Hòe, chúng ta không chỉ nhớ đến một Bà mẹ Việt Nam Anh hùng của quê hương Ninh Giang.
Chúng ta nhớ đến một người phụ nữ bình dị đã sống qua chiến tranh bằng sự hy sinh thầm lặng.
Mẹ không có một chiến công được ghi bằng những dòng chữ trên chiến trường. Nhưng cuộc đời mẹ là một câu chuyện về sự chờ đợi, hy sinh và lòng yêu nước.
Và câu chuyện ấy vẫn cần được kể lại cho thế hệ trẻ hôm nay.
Để những người đang sống trong hòa bình hiểu rằng:
Có những người mẹ đã mất đi những tháng năm bình yên của đời mình để đất nước có được ngày bình yên hôm nay.



