Mẹ Việt Nam Anh hùng

MẸ CỦA NỮ LIỆT SĨ

Hải Phòng19/01/2026ĐOÀN TNCS HỒ CHÍ MINH TRƯỜNG ĐẠI HỌC Y DƯỢC HẢI PHÒNG (ĐOÀN TNCS HỒ CHÍ MINH TRƯỜNG ĐẠI HỌC Y DƯỢC HẢI PHÒNG)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tuổi thơ của mẹ Đinh Thị Nuôi in đậm nỗi khổ cực của cảnh đói nghèo và tủi nhục của người dân mất nước. Biển mênh mông, giàu có nhưng những ngư dân của vạn chài Đồ Sơn vẫn bị đói khổ. Cảnh đẹp, biệt thự sang trọng chỉ giành cho các quan Tây, cho những ông chủ giàu có, còn dân đen bị cấm không được đến gần.

Giặc Pháp đánh chiếm quê hương mẹ. Chúng o ép trăm bề. Sự tàn ác của kẻ thù như nhóm lên ngọn lửa, thúc giục người dân Đồ Sơn tham gia kháng chiến, bảo vệ Tổ quốc. Từ đó mẹ đã sớm giác ngộ cách mạng. Tuy không cầm súng, nhưng mẹ thường xuyên mang cơm nuôi giấu cán bộ ở hầm bí mật tại hang Trê Đồ Sơn. Không kể ngày đêm, mưa dông hay bom đạn của địch, mẹ vẫn tận tụy “Hai sương, một nắng” tần tảo chợ búa nuôi con và đóng góp cho kháng chiến, thường xuyên nắm tin tức, tình hình hoạt động của địch cung cấp cho bộ đội, du kích.

Cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp xâm lược của nhân dân ta ngày càng giành được những thắng lợi vang dội. Để bảo vệ khu vực chiến lược, giặc dồn ép dân để lập khu quân sự. Nhân dân Đồ Sơn buộc phải bỏ quê hương di cư đi nơi khác. Gia đình mẹ phải bỏ xóm Đình Trung, Ngọc Hải chạy loạn về trú tại Tân Sơn, Thái Thụy, Thái Bình.

Do nghèo đói, lam lũ, sau nhiều lần sinh đẻ, mẹ vẫn chỉ có một con gái Lương Thị Tình. Khi 14 tuổi Tình cứ nằng nặc đòi mẹ cho tham gia kháng chiến. Và rồi mẹ cũng chẳng cản được cô con gái rượu, Lương Thị Tình đã tham gia du kích bí mật. Nhiều đêm, cố đi tuần cùng đội đặc biệt hoạt động nằm trong vùng giáo dân Thái Thụy, đã bắt được thám báo, chỉ điểm và có lần thu được cả súng trường, lựu đạn. Miền Bắc được giải phóng, hai mẹ con tích cực hoạt động công tác xã hội. Thế rồi, giặc Mỹ lại cho máy bay, tàu chiến bắn phá miền Bắc, Lương Thị Tình là trung đội trưởng dân quân tự vệ trực chiến đón bắn máy bay Mỹ. Trung đội dân quân của Tình chiến đấu quyết liệt với giặc. Mẹ Nuôi thường bảo con gái rằng: “là con gái, còn một mình con ở nhà với mẹ, đi đón bến về chợ, trong làn bom đạn này, nếu con có sao, mẹ không sống nổi”. Tình trả lời mẹ rằng: “con tham gia trực chiến bắn máy bay, có sao, đã có họ hàng, bà con làng xóm, mẹ yên tâm cho con đi đánh giặc”. Không cản được con, thương con, thương anh chị em trực chiến ngoài trời mưa nắng, mẹ nấu nước chè, hàng ngày đem ra trận địa. Mẹ con ríu rít quây quần hàng giờ trên trận địa. Ngày 11-5-1966, tại trận địa trực chiến, đơn vị của Lương Thị Tình đã chiến đấu với máy bay phản lực Mỹ, gần một ngày ác liệt. Một quả bom rơi trúng trận địa, Tình ngã xuống trong tay còn cầm cờ chỉ huy hô bắn. Chị em xô lại nâng chị dậy, câu đầu tiên Tình hỏi: có ai làm sao không? Trận địa pháo có sao không? Các em chuẩn bị vào vị trí chiến đấu, không để bất ngờ khi địch quay lại. Vết thương quá nặng. Tình đã hy sinh tại trận địa, lúc đó, chị tròn 19 tuổi.

Dứt tiếng máy bay, được tin trận địa phòng không bị bom, mẹ đã xách nước chạy ra. Trận địa vẫn còn khét mùi thuốc đạn. Biết tin con hy sinh, lòng mẹ đau như cắt. Tiếp bước con gái, mẹ đề nghị được giúp chị em trên trận địa, đem quần áo về giặt giũ, khâu vá, đem ngụy trang, động viên con cháu đánh giặc. Sau những trận máy bay Mỹ oanh tạc, mặc mưa bom, bão đạn, vừa dứt tiếng súng là đã có mặt mẹ với ấm nước chè và không quên thẻ hương thắp cho con gái ở trận địa. Mẹ tích cực vận động bà con làng xóm mang quà bánh, thuốc lá ra trận địa. Mẹ đã vượt qua khó khăn thử thách, đau thương mất mát để trở về với con em đánh giặc. Năm 1978, gia đình trở về Đồ Sơn sau bao năm lưu lạc di cư. Ở một mình với con cháu, mẹ luôn động viên con cháu, họ hàng thực hiện tốt mọi chính sách, pháp luật của Nhà nước, vững tin vào Đảng. Mẹ sống giữa tình thương của mọi người, được sự quan tâm của chính quyền, đoàn thể, mẹ đã được Nhà nước phong tặng danh hiệu “Bà mẹ Việt Nam anh hùng”.

Mẹ ở với cháu ngoại thuộc phường Ngọc Xuyên trong ngôi nhà tình nghĩa khang trang ấm áp tình người. Ngân hàng Công thương thành phố nhận phụng dưỡng mẹ suốt đời. Sự quan tâm của chính quyền, nhân dân và cháu con như bù lại phần mất mát, thiệt thòi của mẹ. Mỗi lần đến thăm, mẹ lại động viên, nhắc nhở chúng tôi: thế là đủ với mẹ, các con cũng cần quan tâm đến mọi người còn đang khó khăn. Chúng tôi thầm hứa sẽ cố gắng tích cực tham gia xây dựng quê hương Đồ Sơn ngày càng thêm đẹp, thêm giàu.

Lê Viết Luân

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
MẸ CỦA NỮ LIỆT SĨ | Câu chuyện thời hoa lửa